Gia Ngộ đối với Diêu Uyển có ấn tượng khá sâu sắc.
Bởi vì thời điểm đi học, Diêu Uyển luôn muốn chiếm dụng chỗ ngồi của cô, đơn giản vì Mục Phách ngồi ở bàn phía sau. Không chỉ có như thế, sau khi cô trở về phòng học, cô ta còn khinh miệt nói: “Tôi ngồi ở đây vài phút, cậu đi ra ngoài dạo không phải tốt rồi sao?”
Gia Ngộ chỉ muốn ở Nam Thủy trấn sống yên ổn, cũng không muốn cùng người khác phát sinh tranh chấp nên mỗi lần đều nhịn xuống.
Nhưng không đại biểu cô không mang thù.
Tuy là bệnh hay quên rất nặng nhưng Gia Ngộ trước sau đều nhớ rõ thái độ của Diêu Uyển đối với cô.
Huống chi Diêu Uyển một chút cũng không thay đổi.
Đơn giản chính là cởi bỏ sự trẻ con thời học sinh càng thêm thành thục mà thôi.
Cũng giống như Gia Ngộ, Diêu Uyển cũng ngay lập tức nhận ra đối phương, cô ta nói: “Văn Gia Ngộ?”
Thầm Hành nhướng mày: “Hai người biết nhau sao?”
Diêu Uyển hiển nhiên còn chưa phục hồi lại tinh thần, Gia Ngộ liền trả lời: “Bạn học cùng lớp ở Nam Thủy trấn.”
Thầm Hành biểu tình bừng tỉnh đại ngộ, hướng Diêu Uyển nói: “A, tôi đều đã quên cậu đã cùng tôi nói quê cậu ở Nam Thủy trấn.”
Viện Viện trong chốc lát xem người này, trong chốc lát lại xem người kia, cô đảo mắt, không biết đánh cái chủ ý quỷ gì, “Thật là trùng hợp nha! Người quen gặp nhau, khẳng định có nhiều đề tài để nói, các cậu muốn chúng ta ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354791/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.