Một thời gian dài sau khi bỏ học, Mục Phách sinh sống cũng chỉ vì hai chữ “kiếm tiền”.
Nhưng tuổi tác cùng bằng cấp không cho phép anh lựa chọn con đường nhẹ nhàng. Cho dù một ngày làm hai công việc, tiền kiếm được cũng chỉ như muối bỏ biển.
Mục Phách chỉ hận mình không thể biến thành hai người, lúc này chính Diêu Uyển đã ra tay giúp đỡ anh.
Lúc đó Diêu Uyển thi đại học thất bại, ba cô ta trên mặt không có ánh sáng, không màng đến sự phản kháng của con gái liền làm thủ tục học lại, ngay cả trường học cũng không có đổi, vẫn là trường cao trung tốt nhất Nam Thủy trấn.
Đây cũng không phải là chuyện Diêu Uyển muốn.
Lòng tự trọng của cô ta không cho phép chính mình lấy thân phận học lại tiếp tục ngồi ở phòng học cũ, hơn nữa bạn bè cũng không còn, bọn họ sớm đã rời Nam Thủy trấn đi bốn phương hướng về cuộc sống đại học tự do trong truyền thuyết, chỉ còn lại mình cô ta…
Cùng với Mục Phách chật vật.
Như là bắt được cọng rơm cuối cùng, Diêu Uyển đi tìm nam sinh mà chính mình vẫn luôn yêu thích này.
“Cậu thành tích tốt như vậy, mình đã nói với ba mình, cậu đến dạy kèm mình ôn tập đi.”
Diêu Uyển không phủ nhận, cô ta có tư tâm.
Mục Phách là nam sinh cô ta thích đã ba năm. Ba năm này, cô ta không hề che giấu phần yêu thích này, thậm chí đánh trống khua chiêng mà triển khai theo đuổi nhwung chưa từng được đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354787/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.