“Bởi vì người anh thích, từ đầu tới cuối cũng không phải cô ấy.”
Vậy sẽ là ai?
Gia Ngộ bĩu môi, không hỏi nữa, cô cởi bỏ đai an toàn: “Hảo, chúng ta xuống xe đi.”
Mục Phách giật mình một lát, cười.
Có đôi khi anh sẽ bởi lòng tự trọng không thể hiểu được của mình mà cảm thấy chật vật. Nhưng khi anh phát hiện Gia Ngộ sẽ vì anh giữ gìn tôn nghiêm thì anh trừ bỏ muốn cười thế nhưng không nghĩ lại có biểu tình gì khác.
Đã chua xót lại càng thêm chua xót.
Tìm rõ căn nguyên ngọn ngành thì trước mắt anh không xứng với Gia Ngộ.
Kỳ thật ngay từ đầu sự tự ti cũng chưa có mọc rễ nảy mầm trong lòng anh, cho đến lần Gia Ngộ bị phỏng tay đó, Thẩm Hành chỉ cần gọi điện thoại đã kêu bác sĩ gia đình tới giúp cô xử lý vết thương.
Anh thì sao?
Nếu là anh, anh cũng không biết ngay lúc đó chính mình sẽ như thế nào.
Có lẽ Gia Ngộ không thèm để ý chi tiết nhỏ đó.
Nhưng anh lại thập phần chú ý, thậm chí vì thế mà rối rắm.
Anh muốn bảo hộ Gia Ngộ chứ không phải để Gia Ngộ phải đứng phía trước vì anh che chở mưa bom bão đạn.
Mà phía trước…
Thẩm Hành này, anh cần thiết phải đề phòng.
“Cậu vì cái gì không nói cho tôi biết Mục Phách và Gia Ngộ đã kết hôn?”
Thẩm Hành uống rượu loạng choạng, nhìn qua không chút để ý: “Cậu cũng không nói cho tôi biết người cậu thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354785/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.