Edit: kid1412h
***
Khi Mục Phách về đến nhà, trong nhà không một bóng người.
Trên tủ giày có một tờ giấy, khi anh vừa cầm lấy để đọc, quả thật không có lời nào để nói.
【Ba mẹ ra ngoài hẹn hò, cơm chiều con tự giải quyết nhé.】
Vốn dĩ ngay cả khi ba mẹ ở nhà, thì cơm vẫn là anh nấu. Hai người đi ra ngoài, anh ngược lại còn có chút nhẹ nhàng hơn.
Tháo cặp, cất dù, Mục Phách vào bếp mở tủ lạnh ra, bên trong chỉ có mấy quả cà chua và hai quả trứng gà. Nhớ tới trên tủ bát có một gói mì, anh bĩu môi, nghĩ nghĩ vậy ăn mì cà chua trứng vậy.
Hai mươi phút qua đi, mùi hương tỏa ra bốn phía từ phòng bếp, Mục Phách bưng bát mì nóng hổi ra ngoài, tự nhiên mà nhớ tới Gia Ngộ.
Đôi tay kia của cô, trắng nõn lại thon dài, vừa nhìn liền biết là một cô bé được chiều chuộng mà nuôi lớn. Nghe nói cô một mình tới Nam Thủy Trấn, không có người nhà đi cùng, cũng không biết cô sẽ giải quyết ba bữa mỗi ngày như thế nào.
Ăn hai miếng, Mục Phách lại cảm thấy anh nghĩ quá nhiều.
Người ta chắc chắn là có bảo mẫu rồi, anh ở đây lo lắng cái gì a.
Mà người được Mục Phách nhớ thương lúc này đang uống từng ngụm nhỏ canh gừng.
Canh gừng chỉ bỏ thêm chút mật ong, mới uống nửa chén mà dạ dày ấm đến lợi hại, Gia Ngộ không uống được nữa, mang dép lê đi vào phòng bếp: "A di, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354696/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.