Những ngày sau đó trôi qua như một bản nhạc dịu dàng không bao giờ muốn kết thúc. Mỗi buổi sáng, Thiên Ân đều đạp xe đến nhà bà ngoại từ sớm, mang theo đồ ăn sáng chị tự làm: lúc thì bánh cuốn nóng hổi cuốn rau sống, lúc thì ổ bánh mì kẹp thịt nướng thơm lừng từ lò than đầu làng. Bà ngoại dần quen với việc thấy chị đứng ngoài cổng, cười toe toét chào hỏi rồi “bắt cóc” Khả An đi cả ngày.
Hôm nay là một ngày cuối tuần đẹp trời. Bầu trời xanh không một gợn mây, gió heo may mát rượi mang theo mùi lúa chín từ ruộng đồng. Thiên Ân đến sớm hơn thường lệ, trên giỏ xe là một chiếc giỏ tre lớn phủ khăn trắng.
“Em đoán xem chị mang gì?” Chị nháy mắt khi Khả An bước ra cổng, vẫn mặc váy trắng dài quen thuộc, tóc buộc cao để lộ cần cổ trắng mịn.
Khả An nghiêng đầu nhìn giỏ, cười. “Đồ ăn picnic hả chị?”
“Thông minh đấy. Nhưng không chỉ có ăn.” Thiên Ân mở khăn ra, bên trong là bánh mì sandwich chị tự làm với pate gan và rau củ tươi, hai hộp salad trái cây, chai nước ép ổi chị ép từ sáng, và… một chiếc khăn trải picnic kẻ caro đỏ trắng.
“Hôm nay chị dẫn em đi hồ sen phía đông làng. Sen đang nở đẹp lắm, mình picnic ở đó luôn.”
Khả An mắt sáng rỡ. “Thật hả chị? Em chưa từng đến hồ sen bao giờ!”
Bà ngoại đứng sau cửa sổ nhìn hai đứa, cười tủm tỉm rồi quay vào nhà, lẩm bẩm: “Trẻ con thời nay yêu nhau ngọt ngào thế không biết.”
Thiên Ân đèo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228299/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.