Sau đêm thú nhận ở nhà Thiên Ân, Khả An về đến nhà bà ngoại khi đồng hồ đã điểm gần mười giờ. Trăng sáng vằng vặc, soi rõ từng hạt sương long lanh trên lá bàng. Bà ngoại vẫn ngồi ngoài hiên phe phẩy quạt mo cau, thấy cô về thì cười tủm tỉm.
“Về muộn thế con? Đi đâu mà mặt mày hồng hào rực rỡ vậy hả?”
Khả An đỏ mặt, cúi đầu bước vào sân. “Dạ… con qua nhà chị Ân chơi một chút thôi bà ơi.”
Bà ngoại nhìn theo bóng cô, lắc đầu cười. “Ừ, chơi một chút… mà cả buổi tối. Bà già rồi nhưng mắt còn tinh lắm.”
Khả An không đáp, chỉ chạy ù vào phòng, đóng cửa lại rồi mới dám thở phào. Cô nằm vật ra giường, tay ôm gối, nhớ lại từng khoảnh khắc: cái ôm c.h.ặ.t của Thiên Ân, hơi ấm từ cơ thể chị, mùi nắng gió thoang thoảng trên tóc, và nụ hôn nhẹ như cánh bướm cô đặt lên má chị. Tim cô đập thình thịch, mặt nóng bừng dù ngoài trời đã khuya. Cô mở điện thoại, thấy tin nhắn mới từ Thiên Ân.
[Thiên Ân: Ngủ ngon nhé An. Mai chị qua đón em sớm, dẫn đi chỗ chị hứa. Đừng quên mang máy ảnh.]
[Khả An mỉm cười, gõ trả lời thật lâu mới gửi đi.]
[Khả An: Dạ, em sẽ dậy sớm. Ngủ ngon chị Ân. ❤️]
Cô ôm điện thoại vào lòng, ngủ thiếp đi với giấc mơ toàn hoa hướng dương vàng rực và bàn tay ấm áp của chị.
Sáng hôm sau, Thiên Ân đến từ lúc sáu giờ. Chị mặc áo sơ mi trắng dài tay xắn cao, quần jeans ngắn cũ kỹ, tóc buộc đuôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228298/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.