Ngày thứ tư, Khả An quyết định đến nhà Thiên Ân.
Cô mặc chiếc váy trắng dài quen thuộc, buộc tóc cao, mang theo hộp bánh flan bà ngoại làm sáng sớm. Con đường làng vào cuối chiều vàng rực nắng, nhưng lòng cô nặng trĩu. Nhà Thiên Ân nằm khuất sau hàng cau cao v.út, ngôi nhà gạch nhỏ xinh, sân trước trồng đầy hoa mười giờ đang nở rộ tím hồng. Chị đang ngồi ngoài hiên, trên bàn là chiếc máy ảnh cũ đang được tháo rời để lau chùi. Nghe tiếng bước chân, chị ngẩng lên, ánh mắt thoáng bất ngờ rồi lại cúi xuống.
“An? Em đến đây làm gì?”
Khả An đứng trước cổng, tay siết c.h.ặ.t hộp bánh. “Em… em mang bánh flan bà ngoại làm. Và… em muốn hỏi chị giận em chuyện gì.”
Thiên Ân im lặng một lúc lâu, rồi đứng dậy mở cổng. “Vào nhà đi đã.”
Bên trong nhà đơn sơ nhưng ấm cúng lạ thường. Bàn gỗ cũ kê giữa nhà, kệ sách đầy album ảnh dày cộp, tường treo kín những bức chị chụp Đồi Xanh qua các mùa: mùa lúa chín vàng, mùa mưa mây giăng, mùa hoa mua tím ngát. Trên bàn thờ nhỏ có di ảnh mẹ chị – người phụ nữ trẻ đẹp với nụ cười hiền. Thiên Ân rót cho cô ly nước mát từ bình đất, rồi ngồi xuống ghế đối diện.
“Chị không giận em.” Chị nói khẽ, mắt nhìn xuống ống kính đang lau.
“Vậy sao chị tránh em suốt mấy ngày nay?” Giọng Khả An run run.
Thiên Ân ngừng tay, thở dài. “Chị sợ.”
Khả An ngẩng lên, ngạc nhiên. “Sợ gì ạ?”
Thiên Ân ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm giờ long lanh nước. “Sợ em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228297/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.