Những ngày tiếp theo trôi qua như một giấc mơ ngọt ngào mà Khả An chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi buổi chiều, Thiên Ân đều đạp xe đến trước cổng nhà bà ngoại, giỏ xe chất đầy đồ ăn nhẹ chị tự làm hoặc mua ở chợ làng: lúc thì bánh cuốn nóng hổi gói lá chuối, lúc thì túi ổi tươi hái từ vườn nhà hàng xóm, lúc lại là hộp chè bưởi chị nấu từ sáng sớm. Khả An chỉ cần bước ra khỏi cổng là thấy chị đứng đó, nụ cười cong cong trên môi, tóc buộc đuôi gà thấp bay nhẹ trong gió.
“Em sẵn sàng chưa? Hôm nay chị dẫn em đi chụp hoa mua phía sau đồi.”
“Dạ sẵn sàng rồi chị!”
Họ cùng nhau lên đồi, Thiên Ân chở phía trước, Khả An ngồi sau ôm nhẹ eo chị qua lớp áo sơ mi mỏng. Con đường làng ngoằn ngoèo, hai bên là ruộng lúa xanh mướt đang độ trổ bông, mùi lúa non thoang thoảng quyện với hương nắng mới khiến lòng người nhẹ tênh. Khả An thường tựa cằm lên vai chị, thì thầm hỏi những chuyện nhỏ nhặt: “Chị thích mùa nào nhất ở làng mình?” hay “Chị đã từng đi xa nhất là đâu?” Thiên Ân trả lời từng câu, giọng ấm áp vang lên giữa tiếng gió vi vu.
Trên đồi, họ dành hàng giờ để chụp ảnh, nằm dài trên cỏ ngắm mây, hoặc chỉ đơn giản là ngồi tựa vào nhau nói chuyện. Thiên Ân kể về những chuyến đi chụp ảnh một mình chị từng thực hiện: lên Tây Bắc chụp ruộng bậc thang mùa nước đổ, vào miền Tây chụp chợ nổi lúc bình minh. Khả An kể về Sài Gòn xô bồ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228296/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.