Khả An đứng c.h.ế.t lặng trước cổng nhà, tay vẫn vịn c.h.ặ.t vào cánh cổng gỗ cũ kỹ. Minh đứng đó, bó hoa hồng đỏ rực trong tay, khuôn mặt hốc hác hơn trước nhiều. Ánh nắng sớm chiếu lên anh ta, nhưng không làm ấm nổi không khí đang lạnh dần giữa hai người.
“An… em khỏe không?” Minh bước tới một bước, giọng khẽ run.
Khả An hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình tĩnh. “Anh đến đây làm gì?”
“Anh muốn xin lỗi. Thật sự. Anh biết mình sai rồi. Cô ấy… chỉ là phút nông nổi. Anh không thể sống thiếu em.” Minh đưa bó hoa ra, mắt đỏ hoe.
Khả An không nhận. Cô nhìn bó hoa, nhớ lại những lần Minh từng tặng cô hoa hồng đỏ hệt thế này, trước khi mọi thứ vỡ vụn. “Anh nói xong chưa? Em không muốn nghe nữa.”
“An, cho anh một cơ hội thôi. Anh sẽ thay đổi…”
Đúng lúc ấy, tiếng xe đạp leng keng vang lên từ cuối đường làng. Thiên Ân đạp xe tới, trên giỏ xe là bó rau tươi và túi trái cây chị vừa mua ở chợ sớm. Chị mặc áo sơ mi caro xanh nhạt, tóc buộc cao, khuôn mặt tươi tỉnh vì nghĩ sẽ gặp Khả An sớm hơn thường lệ. Nhưng khi nhìn thấy cảnh trước cổng, nụ cười trên môi chị tắt ngấm.
Thiên Ân dừng xe cách đó vài mét, mắt nhìn Minh, rồi nhìn Khả An. Chị không nói gì, chỉ lặng lẽ dựng xe bên vệ đường.
Minh quay lại, thấy Thiên Ân, nhíu mày. “Đây là ai vậy An?”
Khả An c.ắ.n môi. “Bạn em.”
Thiên Ân bước tới, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo. “Chào anh. Tôi là Thiên Ân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228295/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.