Sáng hôm sau, Khả An thức dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng đầu ngày len qua kẽ lá bàng, rọi lên sàn nhà những vệt sáng lung linh. Cô nằm trên giường một lúc, tay cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn của người cũ.
“An, anh đến Đồng Nai rồi. Anh đang ở thị trấn gần làng em. Chúng ta gặp nhau nói chuyện một lần thôi được không? Anh thực sự hối hận.”
Cô đọc đi đọc lại, ngón tay lướt qua nút trả lời rồi lại thôi. Cuối cùng, cô tắt máy, nhét vào ngăn kéo tủ. Không phải hôm nay. Cô không muốn để quá khứ làm vẩn đục bầu trời xanh mà hôm qua vừa tìm thấy.
Bà ngoại đang nấu bữa sáng ngoài bếp than. Mùi cá kho tộ quyện với hương lá chanh thoang thoảng khiến bụng Khả An reo lên.
“Con dậy rồi hả? Hôm nay bà kho cá lóc đồng, ăn xong rồi lên đồi chơi tiếp nhé. Mặt con tươi tỉnh hẳn ra rồi đấy.” Bà cười, đưa cho cô bát cơm nóng hổi.
“Dạ, con lên đồi thật bà ơi. Hôm qua đẹp quá, con muốn chụp thêm.” Khả An cười, cố giấu đi chút lo lắng về tin nhắn sáng nay.
Ăn xong, cô lại mặc chiếc váy trắng hôm qua – chiếc váy bà ngoại may từ vải cotton mềm, tà dài tầng tầng, vai trần nhẹ nhàng. Hôm nay cô buộc tóc cao, để lộ cần cổ trắng ngần. Chân vẫn trần, cô mang theo máy ảnh và một chiếc khăn lụa mỏng phòng nắng chiều.
Con đường lên Đồi Xanh hôm nay quen thuộc hơn. Gió sớm mát rượi, mang theo mùi cỏ ướt sương. Khả An bước nhanh, lòng háo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228294/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.