Lâm Khả An kéo chiếc vali nhỏ trên con đường đất đỏ dẫn vào làng Đồng Xanh. Tiếng bánh xe lăn kêu lạo xạo hòa lẫn với tiếng ve kêu râm ran cuối hè. Cô dừng lại trước cổng nhà bà ngoại, hít một hơi thật sâu. Không khí quê trong lành, thoang thoảng mùi lúa chín và hoa đồng cỏ nội khiến lòng cô chợt nhẹ đi đôi chút. Ngôi nhà nhỏ lợp ngói âm dương nép mình dưới tán bàng già, dây leo xanh phủ đầy hiên nhà. Bà ngoại đang ngồi trên chiếc ghế mây ngoài sân, tay phe phẩy quạt mo cau, đôi mắt nheo nheo nhìn ra đường.
“Khả An về rồi đấy à? Sao không gọi bà ra đón?” Bà đứng dậy, giọng ấm áp xen chút trách yêu.
Khả An mỉm cười, buông vali chạy ùa vào lòng bà. “Con muốn bất ngờ mà bà. Xe về trễ chút thôi. Bà vẫn khỏe chứ ạ?”
Bà ngoại vuốt mái tóc dài mềm mại của cô. “Khỏe re, có điều nhớ con quá nên hơi buồn. Vào nhà đi, bà nấu chè đậu xanh con thích đây.”
Khả An năm nay vừa tròn 22 tuổi. Cô tốt nghiệp ngành truyền thông, từng có công việc ổn định ở một agency lớn giữa Sài Gòn nhộn nhịp. Nhưng mọi thứ sụp đổ chỉ trong vài tháng ngắn ngủi. Người yêu cũ phản bội, bố mẹ ly hôn vì những mâu thuẫn không thể hàn gắn, áp lực công việc khiến cô kiệt sức. Cô xin nghỉ việc vô thời hạn, gói ghém hành lý và quyết định về quê ngoại – làng Đồng Xanh yên bình này – để tạm lánh xa mọi thứ. Chỉ cần một khoảng lặng, chỉ cần được thở.
Buổi chiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228293/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.