Cuộc sống ngọt ngào kéo dài gần một tháng thì xuất hiện chút sóng gió nhỏ – nhưng là sóng gió dễ thương, kiểu mà sau này hai người nhớ lại chỉ biết cười.
Một buổi chiều, Thiên Ân bận chỉnh sửa ảnh cho khách hàng ở thị trấn, hẹn Khả An lên đồi muộn hơn thường lệ. Khả An lên đồi một mình trước, ngồi dưới gốc cây cổ thụ đọc sách và chờ chị. Hôm ấy cô mặc váy trắng ngắn hơn, tóc xõa dài bay trong gió, trông dịu dàng và nổi bật giữa đồi xanh.
Đang mải đọc thì có một nhóm bạn trẻ từ thành phố xuống du lịch sinh thái đi ngang qua. Họ là nhóm nhiếp ảnh nghiệp dư, thấy Khả An ngồi một mình xinh đẹp như tranh thì xin chụp vài kiểu. Khả An ngại ngùng nhưng đồng ý, đứng dậy tạo vài dáng đơn giản. Một anh chàng trong nhóm – tên Huy, cao ráo, đẹp trai, nói chuyện duyên dáng – nhiệt tình hướng dẫn cô tạo dáng, còn khen: “Em pose chuyên nghiệp lắm, làm người mẫu được đấy!”
Khả An chỉ cười xã giao, nhưng đúng lúc ấy Thiên Ân lên đến đồi.
Chị thấy từ xa: Khả An cười tươi đứng giữa nhóm con trai, anh Huy còn đưa tay chỉnh tóc cho cô. Tim Thiên Ân chợt thắt lại – lần đầu tiên chị biết cảm giác ghen là thế nào. Chị dựng xe dưới chân đồi, đứng nhìn một lúc, mặt hơi tối sầm.
Khi nhóm kia đi rồi, Thiên Ân mới bước lên. Khả An thấy chị thì chạy ùa đến ôm.
“Chị đến rồi! Em chờ chị lâu lắm!”
Thiên Ân ôm lại, nhưng giọng hơi lạ. “Ừ… chị thấy em vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228300/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.