Theo thống kê chưa đầy đủ của mẹ tôi, danh sách các chàng trai độc thân mà các cô chú gửi đến tay bà, ghi chép sơ sơ cũng phải hơn ba mươi người. Sau đó bà lại dùng đôi "mắt thần" của mình sàng lọc từng người một, cuối cùng chốt hạ Cố Hoài.
Thật ra quan hệ giữa nhà Cố Hoài và nhà tôi hơi xa, là đồng nghiệp của con trai của bạn của em gái của đồng nghiệp mẹ tôi. Nhưng mối quan hệ dây mơ rễ má này cứ móc nối với nhau, mắt xích nào cũng khá tin tưởng lẫn nhau. Thế là tôi bị mẹ "chào hàng" thành công, đi gặp mặt Cố Hoài.
Trước khi gặp, tôi chỉ mới xem qua ảnh thẻ của anh. Thật sự rất đẹp trai, người mà ảnh thẻ cũng đẹp thế này thì bên ngoài chỉ có đẹp hơn.
Mẹ tôi đặc biệt dặn dò, bảo người ta là cảnh sát, có vài vấn đề không được hỏi sâu, biết đâu đơn vị người ta yêu cầu bảo mật. Cho nên bà không hỏi Cố Hoài cụ thể phụ trách mảng nào, tôi cũng không hỏi. Kết quả Cố Hoài là đội quét văn hóa phẩm đồi trụy kiêm chống l.ừ.a đ.ả.o, tiện tay "quét" luôn cả tôi về.
Hôm gặp mặt, tôi tự giới thiệu với Cố Hoài: "Em tên Thẩm Tri, Tri trong tri thức."
Nói vậy là vì tôi cứ cảm thấy kiểu người như Cố Hoài chắc sẽ có cảm tình đặc biệt với những người tri thức nội tâm. Còn bây giờ, câu nói ấy như vả bôm bốp vào mặt tôi.
Cố Hoài khoác tay lên thành ghế sau lưng tôi, từ từ tiến lại gần.
"Tri thức?"
Tôi dở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-ngot-ngao-ma-em-mong-doi/5218546/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.