Đến lần thứ ba được mời vào, tôi xoa xoa tay, xung phong nhận việc: "Hay là để em giúp các anh viết văn án tuyên truyền quét văn hóa phẩm đồi trụy và chống l.ừ.a đ.ả.o nhé?"
Tôi nghiệm ra rồi, chỉ tố cáo web thôi là chưa đủ. Một trang web sập xuống, hàng ngàn trang web khác lại mọc lên, như nấm sau mưa vậy. Vẫn là chiêu của Cố Hoài hay hơn, vừa đ.á.n.h sập web, vừa tuyên truyền chống l.ừ.a đ.ả.o, dập tắt những mầm mống d.ụ.c vọng nhen nhóm từ trong trứng nước.
Cái hay hơn nữa là tôi có thể nhân cơ hội này làm việc cùng Cố Hoài. Cứ bám dính lấy anh, lo gì không cưa đổ được.
Văn án tuyên truyền của đội Cố Hoài viết không được hay cho lắm. Rất... kém hấp dẫn.
Tôi c.ắ.n b.út, vắt óc suy nghĩ. Chuẩn bị đặt b.út viết thì bị Cố Hoài xách cổ lôi ra ngoài.
Vốn dĩ tôi định sán lại gần Cố Hoài để viết, nhưng anh đột nhiên nhận được điện thoại báo án, phải đi làm nhiệm vụ ngoại tuyến. Tôi đành phải ngồi ở đại sảnh đợi anh về.
Việc đầu tiên anh làm khi quay lại là lôi tôi từ trong đám đông ra, đặt tôi ngồi trước bàn làm việc của anh. Sau đó kéo ghế của đồng nghiệp tới, ngồi bên cạnh, chằm chằm nhìn tôi viết.
Tôi mất nửa tiếng đồng hồ, viết một mạch hơn một nghìn chữ. Mười bài văn dài, mười cái tiêu đề ngắn. Đăng lên đảm bảo cái nào cái nấy đều giật tít, hút mắt vô cùng.
Cố Hoài chỉ nhìn lướt qua một cái rồi úp xuống.
Anh gõ gõ mặt bàn, sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-ngot-ngao-ma-em-mong-doi/5218547/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.