Tôi tức không chịu được, định tranh luận với cậu ta, nhưng liếc thấy vẻ mặt không vui của Cố Hoài, tôi lại ngoan ngoãn ngồi im thin thít.
Đợi Cố Hoài quay lại bàn làm việc, tôi rón rén bước tới, cúi đầu lí nhí nói: "Mấy người đó dùng mặt anh làm biển hiệu, quá đáng thật đấy."
Cố Hoài tức quá hóa cười: "Lúc bọn tôi kiểm soát hệ thống, chỉ có mỗi mình em bấm vào thôi đấy."
Mặt anh viết rõ ba chữ: "Em ngốc hả?"
Tôi trợn tròn mắt, buột miệng: "Là do bọn họ có mắt như mù."
Mí mắt Cố Hoài giật giật đầy nguy hiểm, tôi vội vàng rút lại lời nói: "Em lỡ lời, xin lỗi anh."
Đồn cảnh sát người ra kẻ vào tấp nập, tôi thấy ngại vô cùng. Sau khi nhận lỗi xong, tranh thủ lúc vắng người, tôi định vớt vát chút hình tượng.
Tôi bảo: "Cũng không thể trách mỗi mình em được."
Ai ngờ sếp của Cố Hoài lại đi ngang qua, nghe thấy lời tôi, ông gật đầu rất nghiêm túc, nói.
"Đúng là không thể trách mỗi đồng chí Tiểu Thẩm được. Tiểu Cố à, đến người nhà cậu còn bấm vào đó, chứng tỏ công tác giáo d.ụ.c tư tưởng của cậu chưa đến nơi đến chốn."
Cố Hoài liếc tôi một cái, gật đầu: "Là lỗi của tôi."
Anh ghé sát lại, dùng giọng hơi nói thầm: "Lỗi tại tôi lúc nào cũng quá vội vàng."
Mặt tôi bừng đỏ ngay lập tức.
Anh ấy thế mà vẫn còn nhớ!
Anh ấy thế mà vẫn còn nhớ!
Lúc tôi bấm vào đó chuẩn bị đăng ký tài khoản, tên hội viên tôi đặt chính là: Tất cả là tại bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-ngot-ngao-ma-em-mong-doi/5218545/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.