Tôi bị gương mặt cấm d.ụ.c cùng biểu cảm lả lơi này, cộng thêm phương thức liên lạc WeChat cá nhân đầy cám dỗ làm cho đầu óc quay cuồng, m/a x/u/i q/u/ỷ khiến thế nào lại bấm vào bước tiếp theo.
Trước khi bấm, tôi còn tự nhủ với lòng: Mình chỉ nhìn một cái thôi, xem xem tên khốn Cố Hoài này sao có thể l/é/n l/ú/t sau lưng mình lên đây bán phương thức liên lạc cơ chứ.
Ai ngờ vừa mới thao tác được hai cái, màn hình điện thoại lập tức tối thui, chỉ còn lại tôi và khuôn mặt đầy vẻ "ham học hỏi" của chính mình phản chiếu trên màn hình, mắt lớn t/r/ừ/n/g mắt nhỏ.
Ngay sau đó, một cuộc điện thoại gọi tới. Từ số máy lạ vang lên giọng nói quen thuộc.
Cố Hoài dùng chất giọng q/u/y/ế/n r/ũ lạnh lùng hỏi tôi, dường như còn đang cố nén cơn giận: "Thẩm Tri, em đang xem cái thứ gì vậy hả?"
Nhớ lại dáng vẻ tổng tài bá đạo của anh trên màn hình ban nãy, tôi nén lại ý định muốn tố cáo w/e/b l/ậ/u, dõng dạc nói ra sở thích trước giờ của mình: "Em đọc sách để bồi dưỡng tâm hồn mà."
Tình yêu có thể tan vỡ, nhưng hình tượng thì không thể sụp đổ nhanh như vậy được. Ít nhất cũng phải để Cố Hoài nhớ nhung tôi thêm một thời gian nữa.
Không biết có phải ả/o g/i/á/c của tôi không, đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó, Cố Hoài như mang theo cơn t/h/ị/n/h n/ộ ngút trời nói: "Vậy tôi mời em lên cục mà xem, em có vừa lòng không?"
Tôi ngẩn người, chia tay rồi mà, định làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-ngot-ngao-ma-em-mong-doi/5218544/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.