Từ lúc Diệp Nhã Vân về nhà đến giờ tâm tình vẫn không khá khẩm hơn, cô cứ run cầm cập rồi luôn miệng bảo Hứa An Nhiên là kẻ giết người, Hứa An Nhiên là kẻ máu lạnh. Trịnh Vũ Thiên phải nói hết lời Diệp Nhã Vân mới chịu đi ngủ để tinh thần thoải mái hơn một chút, nhưng cậu vẫn phải ở bên cạnh cô, vì cứ chốc chốc Diệp Nhã Vân lại mơ thấy chuyện đáng sợ nào đó rồi mở mắt ra, cứ như vậy nếu Trịnh Vũ Thiên không túc trực bên cô e rằng cô sẽ sợ chết khiếp thôi.
Lúc này Trịnh Vũ Thiên thật sự rất đau đầu, một bên là Diệp Nhã Vân tinh thần hoảng loạn, một bên là sự thật những gì Hứa An Nhiên đã trải qua. Cậu rất muốn đi tìm Hứa An Nhiên hỏi rõ mọi chuyện, nhưng còn Diệp Nhã Vân thì sao? Hơn nữa Trịnh Vũ Thiên biết mở lời như thế nào với Hứa An Nhiên đây?
Có một cảm giác bất an âm thầm nảy sinh, dần dần khiến Trịnh Vũ Thiên lo lắng, hoang mang.
- Mẹ... Diệp Diệp... À không, Chính Diệp... cậu ấy không có người thân ở Thượng Hải đâu.
Phải mất thời gian khá lâu Hứa An Nhiên mới có thể ăn nói bình thường được, cái tên “Chính Diệp” thốt ra từ miệng cô mang theo cảm xúc rất hỗn loạn, cũng rất phức tạp. Hai bàn tay Hứa An Nhiên lạnh ngắt, cô nắm lấy tay Tạ Dung, tìm chút hơi ấm từ người mẹ. Tạ Dung xót xa vuốt ve gương mặt con gái, lúc này trên mặt Hứa An Nhiên sớm đã không còn chút huyết sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087234/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.