🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Dù cố gắng ngủ thế nào thì Hứa An Nhiên vẫn không tài nào chợp mắt được, nằm trên giường đến nửa đêm đếm cừu mà mắt vẫn mở thao láo khiến cô bực dọc trở mình, xuống giường ra ban công. Mỗi khi có tâm trạng Hứa An Nhiên đều lôi giấy bút ra vẽ, cô bật ngọn đèn bàn được bố trí sẵn ngoài ban công, bắt đầu vẽ vời linh tinh. Giống như nghe nhạc, viết truyện thì tranh vẽ cũng thể hiện tâm trạng con người, cả ba việc làm trên đều là cách để giải tỏa tâm sự.



Bức tranh của Hứa An Nhiên mang màu sắc xám xịt, không hề có ánh mặt trời soi sáng. Ở đó chỉ có duy nhất một bông hoa bồ công anh lẻ loi, mỏng manh lạc giữa một rừng hoa bỉ ngạn. Thời khắc Hứa An Nhiên vẽ nó đầu óc hoàn toàn trống rỗng, đến lúc sực tỉnh cô không hiểu vì sao mình lại vẽ nên bức tranh nhuốm màu quỷ dị thế này. Bởi vì hoa bỉ ngạn chẳng phải là biểu hiện cho sự chết chóc hay sao?



Đến lúc bình minh thì Hứa An Nhiên trở về phòng, bức tranh đó cô cũng quên mất phải vứt đi. Lúc này hai mí mắt của Hứa An Nhiên nặng như đeo chì, muốn mở cũng không nổi. Cô nằm lên giường và bắt đầu chìm vào giấc ngủ, có lẽ cô cần ngủ bù, một giấc ngủ thật dài.



Thời gian trôi đi, bên ngoài có tiếng gõ cửa, mỗi lúc một dồn dập hơn, nhưng Hứa An Nhiên thì không nghe thấy gì. Rốt cuộc người đó đành phải tự tiện mở cửa đi vào, nhìn thấy Hứa An

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087235/chuong-17.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Anh Là Cảnh Đẹp Phương Xa
Chương 17: Bệnh rồi
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.