Ăn xong bữa cơm Trịnh Vũ Thiên bị Viên Lam lôi kéo lên phòng khách nói chuyện, từ nhà bếp có thể nghe thấy tiếng cười vui vẻ của bà. Trong khi đó Hứa An Nhiên phải rửa bát một mình, Hứa An Di ngồi ở ghế bàn ăn vuốt ve chiếc váy mới rất thích thú. Hứa An Di không hề biết tâm trạng của chị mình, vô tư quay sang hỏi.
- Chị chị, thấy váy mới của em thế nào? Có đẹp không?
- Đẹp lắm.
Hứa An Nhiên quay sang nhìn một lát rồi tiếp tục với công việc của mình, trước giờ cô luôn đánh giá cao khiếu thẩm mỹ của Trịnh Vũ Thiên. Quần áo cậu chọn nhất định là rất đẹp, cũng rất mắc tiền. Mọi thứ đều được thể hiện qua con người Trịnh Vũ Thiên, quần áo trên người cậu đa số là sản phẩm số lượng giới hạn. Cũng phải thôi, ông bà Trịnh chỉ có một đứa con trai nhất định là cưng chiều Trịnh Vũ Thiên lên đến trời xanh.
- Mẹ đi đâu em có biết không?
Giữa bữa ăn Tạ Dung nhận được tin nhắn của ai đó rồi rời đi ngay, cơm trưa cũng ăn chưa đến hai chén. Hứa An Nhiên đã để phần cơm canh lại cho mẹ, nhưng không biết đến bao giờ Tạ Dung mới về.
- Em không biết. Đợt này đến Thượng Hải là mẹ thay ba giải quyết chút công việc gì đấy.
Hứa An Nhiên gật đầu, không hỏi thêm gì nữa. Cô biết ba mẹ luôn bận rộn, về điểm này Hứa An Nhiên thậm chí còn hiểu rõ hơn Hứa An Di. Khi Hứa An Nhiên cùng Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087233/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.