Ở một nơi khác, tại sân bay Thủ đô Bắc Kinh.
Quách Chính Hạo vừa kéo va li ra ngoài vừa nhìn chằm chằm điện thoại. Trên màn hình điện thoại là bức hình Hứa An Di cùng Tạ Dung xuất hiện trước cửa nhà Hứa An Nhiên.
Vì Hứa An Nhiên luôn nằm trong tầm ngắm của Quách Chính Hạo nên anh đã nhờ một số đàn em theo dõi cô. Bọn họ đều là những người trước đây nhận được sự giúp đỡ của Quách Chính Hạo, nay bọn họ tình nguyện dùng công sức của mình giúp đỡ anh.
Thật không ngờ Hứa An Di có thể biết trước được Quách Chính Hạo sắp đến đây mà đổi lịch trình tự mình bay đến Thượng Hải. Xem ra anh đã quá xem thường con nhóc Hứa An Di này rồi. Hai bàn tay Quách Chính Hạo nắm chặt lại, đường gân ở cổ tay hiện rõ mồn một.
Chợt nhớ về gì đó, đáy mắt Quách Chính Hạo xẹt qua một tia đau thương. Nếu đã đến đây rồi vậy thì Quách Chính Hạo bắt buộc phải đến một nơi.
Kéo va li đi xuyên qua vài ngôi mộ, Quách Chính Hạo cuối cùng cũng dừng lại ở hai ngôi mộ sạch sẽ, tươm tất nhất. Cũng là những ngôi mộ lâu rồi anh không đến viếng, nói đúng hơn là Quách Chính Hạo không có can đảm đến đây. Nhớ lúc trước mỗi lần đi học về Quách Chính Hạo phải đến đây vì quá nhớ nhung... em gái và mẹ.
- Diệp Diệp, anh trai xin lỗi. Lâu như vậy mới có thể đến thăm em... Mẹ, con trai bất hiếu. Thật sự lâu lắm rồi mới biết đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087232/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.