Cái giọng nói quen thuộc đó Hứa An Nhiên không thể lẫn vào đâu được, cô khẽ liếc mắt nhìn Trịnh Vũ Thiên. Mà lúc này cậu cũng đang nhướng mày nhìn Hứa An Nhiên, vị khách không mời này nhất định Trịnh Vũ Thiên đoán đúng là ai.
- Hóa ra anh Vũ Thiên cũng ở đây à?
Tuấn Kiệt cười tươi rói không thấy mặt trời ở phương nào xuất hiện trước mặt Hứa An Nhiên như một cơn gió, sau đó vuốt nhẹ mái tóc hơi rối của cô trước cái nhìn không mấy dễ chịu của Trịnh Vũ Thiên. Cảm giác cậu rất giống người thừa ở đây, Trịnh Vũ Thiên hơi nhíu mày đứng dậy, sau đó nói với Hứa An Nhiên.
- Nếu Diệp Nhã Vân có chuyện gì hi vọng cậu có thể bỏ chút thời gian nhắn tin cho tôi biết.
Đương nhiên Hứa An Nhiên có thể thông minh hiểu ra sự ẩn ý trong lời nói của Trịnh Vũ Thiên. Ý của cậu có nghĩa là cô đừng mãi quan tâm đến Tuấn Kiệt đang ở đây mà không để tâm đến Diệp Nhã Vân nhà bên cạnh, trình độ mỉa mai cũng không vừa đâu. Nhưng mà, sao Hứa An Nhiên cứ cảm thấy câu nói đó hơi nồng vị chua vậy nhỉ?
Trịnh Vũ Thiên về rồi Tuấn Kiệt mới ngồi xuống ghế bình thản nhìn Hứa An Nhiên, những gì cô có thể hiểu được thì cậu cũng có thể hiểu được. Trịnh Vũ Thiên không hề có ý tốt khi nói ra câu đấy, ý đối địch của Trịnh Vũ Thiên luôn hiện rõ trong ánh mắt khi đối diện với Tuấn Kiệt. Hôm đấu giao hữu trên sân bóng rổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087231/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.