Căn tin giờ nghỉ trưa chẳng khác gì một cái chợ vỡ, người ra người vào, kẻ nói này kẻ nói nọ. Ồn ào chết đi được! Căn bản Trịnh Vũ Thiên chỉ thích những nơi yên tĩnh, thoải mái, chẳng hạn như khuôn viên trường thì được. Mắt đảo qua đảo lại tìm bàn, hai hàng chân mày mỗi lúc càng nhíu chặt lại. Thấy rồi! Bên cạnh bàn của Hứa An Nhiên còn trống, Trịnh Vũ Thiên không chần chừ đến đó ngay. Có lẽ vì hơi khẩn trương nên Trịnh Vũ Thiên không hề để ý đến cô gái vừa cười đùa với bạn bè vừa bưng khay cơm về phía này. Cậu cứ thế đi, và...
- Á!
Tiếng hét của cô gái cùng với tiếng va chạm của khay cơm với mặt đất gộp vào thật chói tai. Đầu mày của Trịnh Vũ Thiên đến giờ phút này vẫn chưa giãn ra được chút nào. Vì căn tin rất đông người nên những va chạm như vậy cũng bình thường. Nhưng lần này người bị hại lại là Trịnh Vũ Thiên - nam sinh được nhiều người theo đuổi nhất trường. Trịnh Vũ Thiên nổi tiếng là người lạnh lùng, nghiêm khắc. Mặc dù bất cứ nữ sinh nào gặp Trịnh Vũ Thiên đều rất muốn đến gần nhưng không phải ai cũng có can đảm, chỉ ánh mắt của cậu thôi cũng đủ dọa bọn họ sợ. Những hoa khôi xinh đẹp, can đảm lắm mới dám tiếp xúc với Trịnh Vũ Thiên. Và nghiễm nhiên nếu tâm trạng của cậu tốt có thể nói vài ba câu, còn không thì cô gái xui xẻo đó cũng hóa thành không khí trước mắt Trịnh Vũ Thiên. Giờ thì xem khay cơm đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087225/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.