Hứa An Nhiên chẳng có thời gian đâu suy nghĩ quá nhiều về vấn đề đó. Bởi Trịnh Vũ Thiên cứ kéo cô đi hết quán này đến gian hàng kia, chủ yếu là ăn vặt đốt thời gian cho hết buổi chiều. Cậu ấy bảo trước đây chưa bao giờ ăn vặt, sợ đau bụng, bây giờ muốn thử. Hứa An Nhiên cũng từng nghe Diệp Nhã Vân kể tiêu hóa của Trịnh Vũ Thiên không tốt lắm, cứ vài tháng phải đi khám sức khỏe một lần. An Nhiên đã từng nghe ai đó nói rằng khi buồn con người ta sẽ có xu hướng ăn nhiều hơn, liệu Trịnh Vũ Thiên trở nên như vậy có phải là do đang buồn không?
Cuối cùng cả hai người ôm cái bụng no căng ra biển, Trịnh Vũ Thiên nói muốn ngắm cảnh biển hoàng hôn, Hứa An Nhiên cũng chẳng còn hơi sức để phản đối, cô hiện tại có khác nào con heo di động. Thời tiết bây giờ đã có cái se se lạnh rồi, không còn cái oi bức của mùa hạ nữa, vì thế những người đến tắm biển cũng ít hẳn. Trịnh Vũ Thiên đi trước, Hứa An Nhiên đi sau, trước nay như vậy, bây giờ cũng thế. Dấu chân của hai người in hằn trên cát, nhưng chỉ cần có cơn gió vô tình thổi qua hay chăng là những đợt sóng biển vỗ vào bờ những dấu chân đó cũng biến mất. Bất thình lình Trịnh Vũ Thiên đứng lại, hại khuôn mặt đáng thương Hứa An Nhiên theo đà đập luôn vào tấm lưng của cậu, đau đến ê ẩm. Trịnh Vũ Thiên kéo tay An Nhiên ngồi xuống sau đó mới quay sang hỏi han.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087226/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.