- “Việc gì?”
- “Cậu đã làm gì Nhã Vân mà nó ra nông nỗi thế hả?”
Tuy Hứa An Nhiên có lo lắng, nhưng vẫn không bằng điệu bộ sốt sắng hỏi han ở đầu dây bên kia được.
- “Tôi có làm gì đâu. Chẳng phải khi nãy đi chung rất vui à? Nhã Vân bị làm sao? Cậu ấy nói gì? Mau trả lời tôi đi chứ. Sao cậu im re vậy? Được rồi, đưa điện thoại tôi trực tiếp nói chuyện.”
Cái con người này, thật tốt quá! Yêu Nhã Vân đến thế còn gì. Khóe môi Hứa An Nhiên cong lên thành một nụ cười nhẹ, trả lời, giọng nhỏ lắm, không nghe kĩ có khi Trịnh Vũ Thiên còn chẳng biết có người đang nói với mình.
- “Nó khóc. Bảo cậu chiều nó quá mức, nó không thích gì đấy. Tôi cũng không hiểu lắm. Có gì hai người gặp nhau tự giải quyết. Tôi chỉ báo tình hình hậu hẹn hò vậy thôi, cúp máy đây!”
Có người định trả lời, mà lại thôi, cô chỉ nghe tiếng thở dài lặng lẽ ở đầu dây bên kia, sau đó liền cúp máy.
Hứa An Nhiên đang học bài trên phòng lại nghe tiếng chuông cửa nhà bên, rồi liếc mắt sang nhìn đồng hồ, mười giờ kém. Tiếng chuông bên dưới càng lúc càng dồn dập, đinh tai nhức óc khiến cho An Nhiên chẳng thể nào tập trung làm bài được. Hình như người nhà bên vẫn chưa chịu mở cửa thì phải. Được một lúc tiếng chuông bên dưới cũng dứt, Hứa An Nhiên thở hắt ra, đồng thời cũng cảm thấy có gì đó nghẹn nghẹn ở cổ, chẳng thể nuốt trôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087223/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.