Hắc Đường cụp tai xuống, cả người uể oải, thở dài một tiếng nói: “Tôi cảm thấy như cơ thể mình bị khoét rỗng vậy.”
“Nó sao thế?” Ông Hồng cảm thấy hành vi mang mèo đến đây của Đường Phi rất kỳ lạ, nhưng sau đó chị nghĩ đến thân phận của Đường Phi và năng lực của cô trong bệnh viện ngày hôm đó, đột nhiên cảm thấy có lý.
Người xuất sắc luôn khác biệt.
Sau ngày hôm đó, Ông Hồng tặng cho Đường Phi thêm một ít quà, chị sợ lúc trước mình có mắt như mù đắc tội với cô. Đương nhiên, chị cũng biết Đường Phi là người chỉ quan tâm đến tiền, nếu không cô cũng sẽ không giải quyết chuyện của mình sau khi chị khó chịu ra mặt với cô.
Vì vậy trên thế giới này, mặc dù tiền không thể giải quyết được mọi thứ, nhưng nó có thể giải quyết được hầu hết các vấn đề.
Đường Phi vòng tay ôm chặt lấy đầu nhỏ của Hắc Đường, nói: “Không có gì, chúng ta đi thôi.”
“Ừ.” Ông Hồng dẫn cô vào phòng thay đồ, nói: “Sếp Tần làm việc từ chín giờ sáng đến bảy giờ tối. Sau bảy giờ tối, anh ấy sẽ về nhà. Bữa tiệc họp báo hôm nay kết thúc lúc sáu giờ tối, cho nên đợi bữa tiệc bắt đầu, em phải theo sát tôi, tôi sẽ giới thiệu em với sếp Tần.”
Đường Phi v**t v* con mèo, nghi hoặc hỏi: “Sếp của chị là người thế nào?”
“Một người khó lường.” Ông Hồng nhún vai nói: “Cha của sếp Tần là người giàu nhất Châu Úc, gia thế như vậy, chắc chắn có rất nhiều tật xấu. Trong suốt những năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244697/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.