Giản Tú lấy một cái hộp đàn nhị nặng nề từ trong cốp xe ra, cùng váy ngắn và giày cao gót đưa cùng một lúc cho cô.
Mười phút sau, Đường Phi mặc váy ngắn và mang giày cao gót mười cen-ti-mét, xách hộp đàn nhị hình chữ nhật đi ra khỏi phòng vệ sinh. Ngũ quan của cô xinh xắn dễ thương, tóc dài được cột thành đuôi ngựa, đôi chân trắng mịn như được đắp nặn nhờ váy ngắn và giày cao gót đạt được hiệu quả k*ch th*ch thị giác kinh người.
Chiều cao của cô khoảng tầm một mét sáu mươi hai, nhưng tỉ lệ cơ thể không tồi, sau khi mặc váy ngắn đi giày cao gót thoạt nhìn cô cao tận một mét tám. Tay Đường Phi cầm hộp đàn nhị đi bên cạnh Giản Tú, nói: “Đi thôi, lên tầng mười bảy.”
Lúc vào thang máy, Giản Tú mới hỏi cô: “Chị Phi, làm sau chị biết Ảnh hậu Ông ở tầng mười bảy?”
“Âm khí sắp nuốt chửng tầng mười bảy rồi, em nói xem?”
Giản Tú đã sớm quen nghệ sĩ nhà mình là “Thần lải nhải”, dù sao cô ấy cũng đã đi theo cô đến nghĩa địa và nhà xác. Chắc hẳn lần này lại tới “bắt quỷ”? Thần lải nhải như thế, thật sự sẽ không bị Ảnh hậu Ông đuổi đi đấy chứ?
Giản Tú vô cùng lo lắng, cực kỳ lo lắng cho hot search ngày mai sẽ là #Bà đồng giới giải trí Đường Phi, bị Ảnh hậu Ông đuổi ra khỏi bệnh viện.#
Đến tầng mười bảy, cửa thang máy mở ra, một luồng gió lạnh vỗ vào mặt.
Rõ ràng mới hơn tám giờ nhưng tầng này lại giống như rạng sáng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244696/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.