Mặc dù Đường Phi không nghe thấy bên trong đang nói gì nhưng Hắc Đường có thể nghe thấy. Nó dùng móng vuốt vỗ vỗ đầu Đường Phi, khóe miệng chảy dài nước miếng nói: “Phi Phi, anh ta đang nhìn cô!”
Đường Phi cũng nhận ra có điều không ổn, vội vàng dùng son môi vẽ một phù chú trên kính. Trong nháy mắt, cô và Hắc Đường biến mất. Trong video giám sát của Tần Lê, tất cả hình ảnh của Đường Phi đều bị xóa sạch.
Tần Lê ăn xong đùi gà, m*t sạch dầu trên ngón tay, lúc cầm điện thoại lên xem video giám sát thì gào lên: “Sao chị gái nhỏ mặc váy ngắn kia lại đi mất rồi? Chẳng lẽ là do tư thế ăn gà rán của tôi không đủ đẹp sao?”
Ông quản gia tiến lại gần nhìn video giám sát trên điện thoại, thậm chí còn tua lại nhưng rõ ràng là không có gì cả.
Quả nhiên, lại được nhìn thấy quỷ rồi.
Tần Lê số hai quay đầu nhìn ông quản gia, trong đôi mắt vô lương ẩm ướt hơi nước kia giống như một chú cún con đáng thương bên ven đường, còn là loại cún con mũm mĩm đang tỏ ra đáng yêu với bạn nữa.
Lòng ông quản gia lập tức mềm lại, đưa tay sờ đầu anh ấy, an ủi nói: “Có lẽ bọn họ chỉ thích gà rán của cậu thôi.”
Tần Lê số hai: “??” Ông già, ông có biết cách an ủi người khác không vậy?
Anh ấy khịt mũi đứng dậy, gõ vào mũ trùm đầu của bộ đồ mặc ở nhà, hai cái tai thỏ to rủ xuống đung đưa. Anh ấy có đôi chân dài và thân hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244698/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.