Tuyên bố của Lục Uyên tại bữa tiệc như một quả b.o.m dội xuống nhà họ Lục. Kể từ hôm đó, quá trình trị liệu của anh trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Anh thuê đội ngũ chuyên gia hàng đầu, thiết lập một phòng tập ngay tại nhà.
Mỗi sáng từ 5 giờ, tiếng máy tập đã vang lên. Có những lúc đôi chân anh co rút, đau đớn khiến anh ngã vật xuống sàn. Tôi nhìn mà xót xa, nhiều lần muốn anh nghỉ ngơi nhưng anh đều từ chối.
"Anh phải đứng dậy, Niên Niên. Anh muốn được tự tay dắt em đi dạo, muốn được ôm em mà không cần chiếc xe lăn này ngăn cách."
Có một lần, Lục Uyên tập đi giữa hai thanh xà kép. Anh cố gắng nhấc chân trái lên, nhưng một cơn đau dữ dội ập đến khiến anh mất đà ngã nhào. Đầu gối anh va đập mạnh xuống sàn gỗ, m.á.u thấm ra lớp băng gạc.
Anh đập tay xuống sàn, gào lên đầy bất lực: "Tại sao? Tại sao vẫn không được!"
Tôi chạy lại, ôm c.h.ặ.t lấy anh từ phía sau. Tôi không nói lời an ủi sáo rỗng, chỉ im lặng để anh tựa vào mình. "Lục Uyên, anh đã làm rất tốt rồi. Một bước, hai bước, dù chậm nhưng chúng ta vẫn đang tiến về phía trước."
Tôi bắt đầu cùng anh tập luyện. Anh tập đi, tôi tập chạy bên cạnh. Anh tập giữ thăng bằng, tôi đứng phía sau làm điểm tựa. Những đêm anh đau đến không ngủ được, tôi dùng tinh dầu thảo d.ư.ợ.c xoa bóp cho anh suốt hàng giờ đồng hồ cho đến khi tay tôi tê dại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-duong-trong-doi-mat-anh/5228314/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.