Sau khi biết được bí mật về những bức ảnh, tâm trạng tôi rất phức tạp. Vừa cảm động, vừa có chút "giận dỗi" vì anh đã giấu tôi quá kỹ. Tối hôm đó, tôi cố tình tỏ ra lạnh nhạt, không nói chuyện với anh nhiều như mọi khi.
Lục Uyên nhạy cảm nhận ra điều đó. Anh đẩy xe lăn theo sau tôi khắp nhà, từ phòng khách vào bếp, rồi lại lên phòng ngủ.
"Niên Niên, anh làm gì sai sao?" Anh nắm lấy gấu áo tôi, trông tội nghiệp như một chú cún bự bị bỏ rơi.
Tôi quay lại, khoanh tay trước n.g.ự.c: "Lục thiếu gia, anh không có gì sai cả. Chỉ là tôi đang tự hỏi, không biết trong thư phòng của anh còn bí mật nào nữa không?"
Sắc mặt Lục Uyên biến đổi, anh biết tôi đã phát hiện ra ngăn kéo đó. Anh hơi lúng túng, gãi gãi đầu: "Cái đó... anh có thể giải thích. Anh thực sự đã chú ý đến em từ một buổi từ thiện ở trường đại học. Lúc đó em đang chơi đùa với đám trẻ mồ côi, nụ cười của em rất sáng... Anh nghĩ, nếu có một người như vậy ở bên cạnh, cuộc sống này chắc sẽ bớt tẻ nhạt hơn."
"Vậy nên anh 'mua' tôi về?" Tôi nheo mắt.
"Không! Anh chỉ là... mượn tay mẹ anh để đưa em đến đây theo cách hợp pháp nhất thôi. Anh xin lỗi vì đã không nói thật."
Tôi định trêu anh thêm chút nữa, nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng chân thành của anh, tôi không nỡ. Tôi tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh. "Vậy anh định đền bù cho tôi thế nào?"
Lục Uyên nhìn tôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-duong-trong-doi-mat-anh/5228313/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.