Mùa xuân đến, vườn hoa nhài tôi trồng đã nở rộ, tỏa hương thơm ngát khắp căn biệt thự. Sức khỏe của Lục Uyên đã hồi phục đến 80%. Anh hiện tại đã có thể đi lại chậm rãi bằng một chiếc gậy chống đầu rồng sang trọng.
Chúng tôi quyết định tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại vườn nhà, chỉ mời những người bạn thực sự thân thiết. Trong buổi tiệc, Lục Uyên không còn là người đàn ông lạnh lùng, u uất ngày nào. Anh cười nhiều hơn, ánh mắt luôn dõi theo tôi mọi lúc mọi nơi.
"Niên Niên, lại đây." Anh gọi tôi khi tôi đang dọn trái cây.
Anh nắm tay tôi, dắt đến trước khóm hoa oải hương tím ngắt. "Em nhớ vụ cá cược của chúng ta không? Anh đã đứng dậy được rồi, bây giờ em hãy nói nguyện vọng của mình đi."
Tôi nhìn anh, mỉm cười tinh nghịch: "Nguyện vọng của em là... anh phải hứa với em, dù sau này có chuyện gì xảy ra, dù anh có trở lại làm vị tổng tài cao ngạo hay bất cứ ai, anh cũng không được phép buông tay em."
Lục Uyên kéo tôi vào lòng, nụ hôn khẽ đặt lên mái tóc tôi. "Đó không phải là nguyện vọng, đó là bản năng của anh rồi. Có nguyện vọng nào khác 'khó' hơn không?"
"Vậy thì... em muốn chúng ta đi du lịch vòng quanh thế giới, chỉ có hai người thôi."
"Được, đợi anh xử lý xong đống rác rưởi ở tập đoàn, chúng ta sẽ đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Nhưng "đống rác rưởi" đó không dễ dàng biến mất. Lục Minh đã cấu kết với một vài cổ đông lâu năm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-duong-trong-doi-mat-anh/5228315/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.