Sáng hôm sau, mặc dù trong lòng không muốn nhưng đạo diễn đã cố tình gọi điện nhắc nhở, Trịnh Diệc Vi trước giờ vốn nghiêm túc trong công việc nên vô cùng áy náy, hắn không thể không trở về Tây Bắc tiếp tục quay phim.
Tranh thủ chút thời gian còn lại Trịnh Diệc Vi vào bếp nấu cháo, còn làm cả món trứng chưng. Tiềm Vũ cả người vô lực vẫn nằm lì trên giường.
Cậu không rửa mặt cũng không chịu ăn uống, Trịnh Diệc Vi hết cách đành phải giống như một tiểu tư hầu hạ thiếu gia đánh răng rửa mặt, sau đó đem thức ăn vào tận phòng đút cho cậu, Tiềm Vũ được hầu hạ thật thoải mái, há mồm ăn cháo vô cùng tự nhiên.
Trịnh Diệc Vi nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiềm Vũ thì có chút hối hận vì đêm qua đã không biết nặng nhẹ liên tục dây dưa cậu.
“Còn đau không?” Hắn nói xong, không tự chủ mà liếc nhìn dưới thân Tiềm Vũ một cái.
“Khụ khụ…” Tiềm Vũ suýt chút nữa bị sặc chết, đỏ mặt tức giận nhìn Trịnh Diệc Vi.
Trịnh Diệc Vi cũng có chút ngượng ngùng, vươn tay lau vệt cháo dính bên môi cậu sau đó hai mắt chợt lóe lên. “À… có cần anh mua thuốc thoa giúp không?”
Tiềm Vũ nhịn không được liếc hắn một cái, nhất định phải canh ngay thời điểm cậu đang ăn mà thảo luận về vấn đề này sao?
Trịnh Diệc Vi vẻ mặt khẩn trương nhìn cậu. “Nói chuyện đi, có phải vẫn còn rất đau?”
Tiềm Vũ bất đắc dĩ bóp trán. “Được rồi, chuyện này để em tự mình xử lý.”
“Không được!” Trịnh Diệc Vi thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-vs-anh-de/1331804/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.