Chết tiệt!
Trịnh Diệc Vi hung hăng hít một ngụm khí lạnh, suýt chút nữa đã chửi ầm lên, mồ hôi trên trán không ngừng nhiễu xuống …
Tiềm Vũ cũng đau muốn chết, cả người túa mồ hôi lạnh, nhớ lại dưới lầu và trong phòng đều không bật đèn, nghĩ rằng vẫn còn có cơ hội cứu vãn, cậu cố gắng chịu đựng, nhanh tay chỉnh điện thoại ở chế độ rung, sau đó thở dài nhìn Trịnh Diệc Vi rồi khó khăn nhấn phím trả lời.
“Mẹ…” Cậu thấp giọng nói một câu.
Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh lảnh lót của mẹ cậu. “Tiểu Vũ, con đang ở đâu? Mẹ cố tình quay về chúc mừng sinh nhật con đây, con không có ở nhà sao?”
“Con hiện đang ở bên ngoài…”
“Bạn bè đến chúc mừng sinh nhật con sao? Mẹ thấy ở nhà có bánh kem…”
Nhẫn nhịn thật quá khổ sở, Trịnh Diệc Vi không cẩn thận cử động một chút, sự ma sát đem lại khoái cảm tê dại, Tiềm Vũ liều mạng cắn răng, nhưng vẫn không ngăn được rên nhẹ một tiếng.
“Giọng con sao vậy? Bị cảm à?” Bà Tiềm lo lắng hỏi.
“Không có gì, chỉ là uống một chút rượu…” Mồ hôi lạnh trên người Tiềm Vũ tuôn ngày càng nhiều, thanh âm cũng ngày càng vô lực, không còn khả năng tiếp tục ứng phó với bà, cậu vội vàng nói. “Mẹ, bạn con đang đợi, ngày mai sẽ đi ăn cơm với mẹ sau…”
“Được, con và bạn bè cứ chơi vui vẻ đi…” Bà Tiềm rất vui mừng vì cậu đã chịu kết giao bạn bè mới.
Cúp điện thoại, Trịnh Diệc Vi và Tiềm Vũ đều nhìn đối phương, không ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-vs-anh-de/1331803/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.