Cảm giác trên môi vô cùng mềm mại, có thể do thân nhiệt người phụ nữ hơi thấp, nên hơi lạnh, thế mà Thẩm Thanh Yến lại có thể nếm được vị ngọt.
Vị ngọt từ môi hai người truyền đến cả trong tim anh, biến thành vị mật ong nồng đậm không cách nào tan chảy.
Tất cả suy nghĩ của anh trong chốc lát như bị đình trệ.
Đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng kia như câu lấy hồn anh, khiến anh chỉ có thể giữ nguyên tư thế này, không thể động đậy.
Hô hấp ngừng lại, nhịp tim đình chỉ, thời gian cũng ngừng trôi.
Hạt giống nơi đáy lòng anh nảy mầm, như măng mọc sau mưa điên cuồng đâm chồi nảy lộc.
Mãi cho đến khi tiếng mẹ Thẩm đột ngột truyền đến, mới đánh thức anh khỏi yêu pháp của tiểu yêu tinh kia.
Thẩm Thanh Yến bỗng hoàn hồn, hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, điềm nhiên như không có gì đứng lên, chỉ là tai với cổ đỏ bừng hết cả.
Tần Hiểu Đồng đứng ở cửa, vào cũng không được mà đi cũng không xong, thầm hối hận bản thân đến không đúng thời điểm, sao lại không nghĩ đến việc cứ đứng ở cửa nhìn trước rồi hãy vào.
Da mặt của thằng nhóc này mỏng thật, con gái nhà người ta còn chưa đỏ mặt tía tai, nó thì ngược lại xoắn suýt không thôi, Tần Hiểu Đồng thấy mà sốt ruột thay.
Bà để canh gà với cơm lên trên bàn, cười tươi nói: “Hai người các con từ từ ăn, mẹ phải đi cửa hàng gần đây mua ít đồ, chút nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709753/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.