“Anh rất tức giận?” Xu Mạn móc lấy tay người đàn ông: “Lời cuối mà anh nói, có phải là đang lo lắng cho tôi không?”
Thẩm Thanh Yến bị đầu ngón tay lành lạnh của cô vẽ vào lòng bàn tay cảm thấy hơi ngứa, anh nắm lấy ngón tay nghịch ngợm trong lòng bàn tay: “Tôi không tức giận, loại người đó không đáng để tôi phải tức giận.”
“Thật ra tôi cảm thấy cái người kia chụp hình hai chúng ta rất đẹp, nhưng đáng tiếc máy ảnh là của anh ta, không thể cầm đi được.” Cô hơi tiếc nói.
Thẩm Thanh Yến không ngờ cô sẽ nói như vậy, nhất thời bật cười, mở tay kia ra sau đó đưa cho cô một chiếc thẻ nhớ: “Nếu như em thích, ngày khác tôi sẽ tự mình chụp cho em. Những thứ anh ta chụp được đều ở trong tấm thẻ này hết, vì vậy tôi mới lấy tấm thẻ này.”
“Ồ, vậy tại sao anh ta lại muốn chụp chúng ta? Chúng ta cũng đâu có làm chuyện xấu gì đâu.” Xu Mạn lại hỏi.
“Tâm tư của con người rất phức tạp, có những người thích lấy những chuyện nhỏ làm thành chuyện lớn, cố ý nói xấu bịa đặt, hãm hại người khác. Có thể vốn dĩ là một chuyện kia rất đơn giản nhưng bị người có tâm địa xấu xa thêm mắm dặm muối, dắt mũi mọi người… Tôi không mong em vì tôi mà lại bị chú ý quá mức.”
Nghĩ đến việc hoa lan nhỏ của anh bị những người tâm địa xấu nhòm ngó, trong mắt Thẩm Thanh Yến lóe lên tia lạnh lẽo.
Xu Mạn cố gắng suy nghĩ cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709755/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.