Lúc cô lại gần, thật ra Thẩm Thanh Yến đã tỉnh rồi, chỉ là anh cũng rất muốn biết tiểu yêu tinh này lại gần anh sẽ làm cái gì.
Nói cách khác, trong lòng anh cũng có chút mong muốn tiểu yêu tinh làm gì đó với anh…
Không ngờ trí nhớ và khả năng tự chủ của cô tốt như vậy, vậy mà thật sự dừng lại, anh còn thấy có chút tiếc nuối.
Không đúng, hoa lan nhỏ rốt cuộc cũng biết phép tắc rồi, chẳng lẽ anh không nên vì thế mà cảm thấy vui vẻ sao? Làm sao lại… có chút tiếc nuối?
Thẩm Thanh Yến bắt đầu hoang mang
Xu Mạn không ngờ rằng anh đột ngột tỉnh lại, cô giật mình, hơi chống người dậy, mở to hai mắt vội vàng giải thích: “Tôi chỉ muốn nhìn xem anh đã ngủ chưa, không phải muốn hôn anh đâu.”
Cô đây chẳng phải là không đánh tự khai sao?
Thẩm Thanh Yến nghe vậy có chút buồn cười, mím môi nói: “Tôi cũng không nói em muốn hôn tôi, hay là… em vốn dĩ muốn hôn tôi?”
Tâm tư bị vạch trần, Xu Mạn há miệng, không ngụy biện nữa, co người về sau, cúi đầu đợi người đàn ông nghiêm túc dạy dỗ.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, Thẩm Thanh Yến cười khẽ nói: “Hiểu được nhẫn nhịn, cũng có tiến bộ.” Anh lại nhìn về cánh tay Xu Mạn, sau khi biến thân thì tất cả vải băng cùng thạch cao đều rơi hết rồi, Thẩm Thanh Yến quan tâm hỏi: “Cánh tay có ổn không? Nếu như không ổn, chúng ta lại đi bệnh viện lần nữa.”
Xu Mạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709752/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.