Kiều Luyến mở miệng: "Vậy hiện trường anh ta xảy ra tai nạn xe, anh biết ở đâu không?"
Đội trưởng sững sờ, "Xảy gia tại nạn gì? Xảy ra tai nạn là Tử Xuyên, không phải Mạc Vô Tâm!"
Kiều Luyến chỉ mộ: "Đúng, hiện trường xảy ra tai nạn, anh biết ở đâu không?"
Đội trưởng suy nghĩ một chút: " Tôi không biết. Lúc ấy chỉ đến tạm biệt một chút, cái khác cũng không biết."
Tương đương với, cái gì cũng không hỏi.
Kiều Luyến thở dài, khẽ gật đầu.
Cô đứng đấy trong chốc lát, đội trưởng liền hỏi thăm: "Vừa rồi cô nói lời kia là có ý gì?"
Kiều Luyến khiêu mi nhìn anh ta.
"Em nói, người trong mộ là Mạc Vô Tâm sao?"
Kiều Luyến nhìn đội trưởng.
Một lúc sau, cô mới gật đầu: " Đúng."
Đội trưởng mở miệng: " Nhưng người thân Tử Xuyên nói cho tôi biết, nơi này là Tử Xuyên, em..."
Lời nói đến đây, bỗng nhiên ý thức được, người trước mặt là tiểu kiều.
Tiểu Kiều nhận biết Mạc Vô Tâm và Tử Xuyên, khẳng định càng biết rõ hơn anh ta.
Tiểu Kiều nói đây là Mạc Vô Tâm, như vậy người trong bia mộ, sẽ không phải Tử Xuyên.
Nhưng mà người nhà Tử Xuyên nói cho anh ta biết, Tử Xuyên chết rồi, người nơi này là Tử Xuyên...
Nói như vậy, người năm đó nói chuyện trời đất với anh ta, là Tử Xuyên sao?
Đội trưởng kinh ngạc: " Vậy Tử Xuyên ở nơi nào?"
Kiều Luyến không nói gì.
Đội trưởng biết cô có nỗi khổ tâm trong lòng không thể nói, không tiếp tục hỏi thăm, ngược lại bừng tỉnh đại ngộ một chút: " Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-than-bi-trom-cuoi-vo-yeu-toi-pk/577544/chuong-862.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.