"Cảm ơn và tạm biệt"
Cô nhắm mắt, dang rộng hai tay, mỉm cười ngã lưng ra sau. Khoảnh khắc cơ thể bay trên không trung, cô nghe thấy những tiếng hét thất thanh đến nát tan cõi lòng. Hàn Tư Phong chạy đến muốn đi theo cô nhưng đã được mọi người kịp thời giữ lại. Từng giọt nước mắt bay lên. Cô cười ngắm nhìn trời xanh lần cuối.
Thiên Trường Cửu, cô liệu có hối hận không?
Trên mặt đường lạnh lẽo ấy có một cô gái đang nằm ngủ, chiếc váy trắng tinh khôi giờ đây cũng dần đổi màu. Lạ thay, tại sao cô ấy lại khóc trong khi miệng lại nở nụ cười? Từng người không ngừng chạy đến đưa cô gái tội nghiệp vào bệnh viện.
"Trời ơi, còn trẻ quá trời"
"Thật, tại sao giới trẻ lại suy nghĩ dại dột như vậy?"
Cô có thật sự suy nghĩ dại dột hay không?
Đó chỉ là mọi người suy nghĩ thôi.
Bip...bip...bip................
Khi điện tâm đồ ngân lên một tiếng bip dài cũng là lúc một sinh mệnh rời khỏi nhân thế, đau chính là những kẻ ở lại.
"Sao rồi Bạch Lộc"
"..."
"Mày nói mau lên! Câm à?!"
Hàn Tư Phong vừa sợ hãi vừa tức giận mà gào thét. Bạch Lộc không nói gì, chỉ rơi nước mắt. Một giọt, hai giọt, nước mắt cứ rơi không ngừng. Giọng nói run rẩy ấy từ từ cất lên.
"Tao xin lỗi...tao không làm được..."
Câu nói như sét đánh ngang tai. Hàn Tư Phong quỳ rạp xuống đất, tim anh như bị ai đó bóp nghẹn, như có ai đó cạnh bên hút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-da-tung-yeu-em-chua-2/2838158/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.