*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Tịnh
Bạch Hạ Di ngồi ở phía sau nhìn hai người bọn họ cậu một câu tôi một câu như tấu hài, cảm khái từ dưới đáy lòng: “Tình cảm của hai người thật tốt.” Không giống như là tình bạn lâu năm. Cậu có chút hâm mộ Phạm Song. Lục Khoảnh ở trước mặt y thoải mái tùy ý, thỉnh thoảng còn trào phúng. Tuy rằng không quá giống Lục Khoảnh ít nói bình tĩnh trước mặt mình, nhưng lại vẫn dễ thương như thế.
Phạm Song có chút tự đắc: “Nhiều năm như vậy, có thể hái xuống trái khổ qua này cũng chỉ có tôi thôi đấy.” Y dừng một lát: “À không, bây giờ còn thêm cả cậu nữa.” Mới mấy tháng đã có thể chiếm được tín nhiệm của Lục Khoảnh rồi, thật sự là lợi hại. Nói đến đây, Phạm Song lại nổi lên lòng hiếu kỳ: “Sao hai người lại biết nhau? Tôi chỉ nghe A Khoảnh nói hai người cùng chơi bóng rổ.”
Bạch Hạ Di nhìn thoáng qua Lục Khoảnh ngồi ở ghế phụ, bị ghế ngồi che khuất thân ảnh, chỉ lộ ra một lỗ tai. Cậu nở nụ cười, nói: “Thật ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39422/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.