*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Tịnh Còn có hai tuần nữa là đến sinh nhật Lục Khoảnh rồi, Phạm Song vì cảm ơn Lục Khoảnh trong khoảng thời gian này thay y chiếu cố Mễ Cầu nên muốn đưa hắn lên núi làm bữa cơm dã ngoại để chúc mừng một phen. Lục Khoảnh đối với chuyện này xì mũi coi thường, nửa điểm chờ mong cũng không. Hắn biết Phạm Song gần đây vì tránh tiền thức ăn cho mèo mà bận rộn đến chết đi sống lại ở phòng thí nghiệm. Trước đó nói muốn cùng đi xem đồ gia dụng cũng không đi, sinh nhật lại trúng ngày thứ ba, có lẽ người này hoàn toàn không lết thân được. Phạm Song vừa nghe còn tức giận, nói Lục Khoảnh không tin y, lại là một phen khóc vang trời đất. Lục Khoảnh bất đắc dĩ tỏ vẻ Nhà ngươi muốn chân ái của ta thì nhanh chóng tới đây hốt phân đi. Phạm Song cười ha ha, chủ yếu là y không thể tưởng tượng được dáng vẻ Lục Khoảnh đi hốt phân mèo được, quả thật là rất mất hình tượng. Lại cười một lúc, hai người kế hoạch chủ nhật hai tuần sau đi ăn mừng trước, thuận tiện cũng kéo Bạch Hạ Di đến. Bạch Hạ Di nhận được điện thoại Lục Khoảnh đúng lúc đi đấu thầu. Tuy rằng là thứ bảy, vẫn đang tăng ca, Bạch Hạ Di đang ngồi trên ghế sau xe lật tài liệu, di động rung lên, cậu không chút để ý lấy điện thoại ra định nhấn tắt, lại liếc đến biểu tượng trên
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]