*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Tịnh
Y đang học lên tiến sĩ, cơ bản đều phải làm việc cùng với giáo sư ở phòng thí nghiệm, thường xuyên phải đứng bên cạnh bàn giải phẫu. Vì thế, vừa thức đêm làm xong một ca, lúc đi ra đã là tám giờ sáng.
Đầu bên kia điện thoại vẫn truyền đến “Đô đô” cho đến khi tự động cúp. Phạm Song nhíu mày Không phải chớ. Bình thường cứ đến giờ này là cậu ta đã tỉnh. Không lẽ đã xảy ra chuyện rồi? Phạm Song gọi lại một lần nữa. Lần này, không lâu sau thì đối phương đã bắt máy.
“…… A lô?” giọng trầm thấp, hiển nhiên là không ngủ đủ.
Phạm Song vừa nghe, lập tức bắt đầu la hét ầm ĩ: “Lục Khoảnh khốn kiếp, cậu giấu Mễ Cầu nhà tôi đâu rồi!”
“……”
Tối hôm qua Lục Khoảnh uống chút rượu, mơ mơ màng màng lên giường ngủ đến bất tỉnh nhân sự. Sáng sớm bị Phạm Song đánh thức, nghe y gào to mà đầu đau như muốn nứt, gần như muốn tắt điện thoại ngay lập tức.
“Hu hu hu, rõ ràng nói mỗi ngày sẽ gửi ảnh chụp cho người ta –” Phạm Song lập tức khóc lên: “Đồ đàn ông phụ tình! Không đúng – khổ qua phụ tình!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39420/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.