*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Tịnh
Lục Khoảnh ngẩng đầu nhìn y, trong tay cầm một quả vừa dài vừa thẳng không biết lấy từ đâu ra — khổ qua. Lục Khoảnh nháy mắt mấy cái, trả lời: “Nướng khổ qua.” Lại cúi đầu lật tới lật lui cây que bằng trúc cắm quả khổ qua, vô cùng chuyên chú. Phạm Song cơ hồ sụp đổ, quay đầu dường như oán giận lại như cáo trạng nói với Bạch Hạ Di: “Tôi nói cậu nghe, có đôi khi người này quả thật rất lỗ mãng. Trước đây chúng ta cũng có đi nướng ngoài trời vài lần, lần nào cậu ta cũng vụng trộm mang theo khổ qua. Cậu nói xem, nếu là đem theo để xào thì không nói làm gì, đằng này lại nướng khổ qua, có thể ăn được sao?” Y nói xong liền thở dài, nhìn chằm chằm khổ qua trong tay Lục Khoảnh, liên tục lắc đầu.
Bạch Hạ Di nhìn vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của Phạm Song, lại nhìn Lục Khoảnh không hề phản ứng vẫn quật cường nướng khổ qua, lại sinh ra một loại cảm giác đang xem kênh giáo dục. Cậu cười hoà giải nói:“Ăn chút khổ qua cũng không phải chuyện gì lớn.”
Phạm Song tiếc nuối lắc đầu: “Chút nữa cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39423/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.