Edit: Tịnh
Sau đó hội học sinh lại triệu tập mọi người họp một lần nữa, lần này thì là chính sự — bắt đầu bố trí hội trường và diễn tập hoạt động. Với tư cách là thành viên cưỡi ngựa xem hoa của nhóm thể dục, Lục Khoảnh lại bị phân phối khá nhiều việc vặt của hoạt động. Chuyển loa, dựng biểu ngữ, thậm chí còn khuân vác đạo cụ lúc diễn tập, tất cả việc này không hiểu sao đều rơi xuống trên đầu Lục Khoảnh.
Không có việc gì, tay chân hắn dài nha. Đừng nhìn dáng vẻ Lục Khoảnh lười biếng, khi hắn làm việc lại vô cùng tập trung.
Sau khi bố trí tốt hội trường, Lục Khoảnh thậm chí mệt đến toàn thân đầy mồ hôi, lập tức ghé vào một cái bàn trống, không nhúc nhích.
Nữ sinh cùng lớp đưa cho hắn chai nước, sau đó ngồi ở bên người hắn, do dự nửa ngày mới mở miệng.
“Khổ qua, đều do tui không tốt.”
“Sao vậy?” Lục Khoảnh than thở lười cử động, chỉ là nâng lên ánh mắt ý bảo nhỏ nói tiếp.
“Đều, đều do bọn tui lần trước kéo ông và Bạch Di đi ăn với nhau, kết quả lại gây ra chút chuyện không thoải mái. Vốn tụi tui cũng không cảm thấy gì, thế nhưng lúc này cậu ta phân phối thiệt nhiều công việc vất vả cho ông. Sao cậu ta có thể làm như thế chứ! Thật sự là –”
Nữ sinh càng nói càng kích động, dáng vẻ lòng đầy căm phẫn.
Hóa ra là nhìn thấy được à?
“Tui biết.” Lục Khoảnh ngược lại là không quan trọng, chỉ là hắn nghiêng đầu nhìn Bạch Hạ Di đang cầm bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39411/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.