Edit: TịnhNgày thứ hai thật sự khó chịu quá đi mất. Mới từ nhà trở lại ký túc xá của trường vào chủ nhật, còn chưa kịp khôi phục bình thường, ngày hôm sau đã phải đối mặt với sự ân cần dạy bảo của giáo viên. Đúng thế, học sinh cấp ba khổ bức như thế đấy.
Đương nhiên, Lục Khoảnh sẽ không nghiêm túc nghe giảng bài rồi. Hắn lười biếng ghé trên mặt bàn, ánh mắt thẳng tắp về phía chồng sách cao ngất trước mắt, trong tay còn xoay cây bút không có nắp.
Đếm ngược 100 ngày nữa thì đến kỳ thi Đại học rồi. Lục Khoảnh nghĩ, lúc đó chắc chắn sẽ có hoạt động tuyên truyền gì đó.
Quả nhiên, vừa tan học, một nữ sinh cùng lớp, đồng thời cũng là người trong hội học sinh tới tìm.
“Khổ qua, gọi ông đó.”
Lục Khoảnh ngồi thẳng lên, nhìn nữ sinh cao cao buộc tóc đuôi nói không ngừng chuyện sau giờ học đi họp hội học sinh. Thật phiền phức, bao giờ cũng họp vào buổi trưa là sao.
Hắn mới thất thần một lúc, liền bị nữ sinh bất mãn gọi trở lại.
“Ông nghe chưa?”
“Ok, ok. Tui biết rồi.”
Lục Khoảnh bất đắc dĩ đáp.
Có lẽ cũng chỉ là mấy chuyện linh tinh thôi chứ gì, cái gì mà quá trình, sắp xếp, đúng ra mà nói thì, chẳng liên quan gì đến Lục Khoảnh hết. Hắn ở nhóm thể dục, nhưng không chịu nổi hội học sinh suốt ngày gọi tất cả các nhóm đến, với cái tên đẹp đẽ là “Nghiên cứu thảo luận”.
Lục Khoảnh thử thăm dò: “Tui có thể không đi không?” Vẻ mặt hắn có chút ủy khuất, ánh mắt được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39410/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.