Edit: Tịnh
Chớp mắt, Kỳ thi Đại học đã tới rồi. Lần kiểm tra trước vẫn còn giống như ngày hôm qua, thế nhưng hôm nay đã nghe thấy tiếng chuông vang lên trong trường thi của cuộc thi cuối cùng.
Cho dù là đã được tính trước hết rồi, Lục Khoảnh lúc này cũng không thể ổn định được kích động trong lòng. Sau khi nộp bài xong, hắn bước nhanh đến nơi trước khi thi đã hẹn với bạn, nhìn trên mặt mỗi đứa bạn đều mang theo nhẹ nhõm chạy tới đây. Một đám người cười nói, hận không thể viết ba chữ “Giải phóng” ở trên mặt.
Trong lớp, Lục Khoảnh rất thân với một người, bởi vì vóc dáng cao gầy mà được đặt cho biệt danh là “Gậy trúc”. Phạm Song vừa đến đã lập tức ôm bờ vai của hắn, bắt đầu trêu chọc.
“Khổ qua, đợi chút nữa ăn cơm cậu không được gọi khổ qua nhá! Tụi tôi không chịu được đắng đâu đó!”
Loại đùa giỡn này Lục Khoảnh đã tập mãi thành quen, đối với chuyện này, mặt hắn không thay đổi trả lời.
“Ờ.”
“Hức hức hức, Khổ qua đối xử với người ta thật lạnh lùng.” Phạm Song vừa nghe, nhanh chóng phát ra tiếng khóc nức nở ngã vào trên vai Lục Khoảnh, nhưng mà trên mặt lại nén cười đến vặn vẹo.
Tính cách Phạm Song hoạt bát, thường xuyên đùa giỡn, đối lập với tính cách trầm tĩnh của Lục Khoảnh. quả thật là một trời một vực. Có lẽ là bổ sung cho nhau, hai người bọn họ từ lúc nhập học đã dính với nhau, quan hệ vô cùng tốt.
“Oh.” Lục Khoảnh đặt tay lên mặt Lục Khoảnh, nghiêng mặt bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39412/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.