Chương trước
Chương sau
"Cụp ──" một tiếng, điện thoại cúp máy.

Cảnh Kính Nhu thở dài, bí thư Trương đứng ở cửa lạnh lùng nói: "Thưa ngài, ngài có thấy da mặt mình hơi dày không? Việc có người có thể lấy mạng chó của ngài dễ như trở bàn tay là chuyện đáng tuyên dương sao?"

"Tôi nói là thủ cấp, không phải mạng chó." Cảnh Kính Nhu uống cà phê, nhàn nhã nói.

"Hình như ngài rất vui khi Lạc Khinh Vân đưa Đàm Mặc về?" Bí thư Trương hỏi.

Cảnh Kính Nhu dựa lưng vào ghế, chậm rãi trả lời: "Đừng nói đến Tháp Xám ở Ngân Loan, việc tìm một Inspector có thể bắn trúng Lạc Khinh Vân trong toàn bộ hệ thống của Tháp Xám là chuyện không tưởng."

"Thế vị trí Inspector của Lạc Khinh Vân là vô dụng ư?"

"Sao lại vô dụng được? Vấn đề chưa bao giờ nằm ở chỗ ai có năng lực bắn trúng cậu ấy, mà là cậu ấy sẵn lòng bị ai bắn trúng." Cảnh Kính Nhu điềm tĩnh đáp.

Bí thư Trương cười mỉm, "Có vẻ ngài đang mong Lạc Khinh Vân sẽ lãng mạn như thiêu thân lao đầu vào lửa."

Cảnh Kính Nhu cụp mắt xuống, xoay ghế nhìn về phía nội thành bên ngoài cửa sổ sát đất, nơi đó có nhà cao tầng mọc san sát, có cầu vượt và đường quốc lộ vòng quanh, hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng bên ngoài khu cách ly lại là vực sâu thăm thẳm và hệ sinh thái Kepler đang sinh sôi nảy nở không ngừng.

"Rốt cuộc ai là thiêu thân, ai là ngọn lửa...... Còn chưa biết được đâu."

Đàm Mặc ôm tâm trạng vô cùng bi thương ngồi xe bọc thép về đến nội thành của thành phố Ngân Loan, sở dĩ hắn bi thương là vì hắn cảm thấy có bản kiểm điểm mười ngàn chữ đang chờ hắn.

Sở Dư nhìn vẻ mặt cuộc đời không còn gì tiếc nuối của Đàm Mặc qua kính chiếu hậu, Đàm Mặc cũng chú ý tới Sở Dư đang nhìn mình, trong ánh mắt của cô dường như hơi áy náy.

"Sao Đội trưởng Lạc biết tôi muốn chuyển đến đơn vị vận tải?"

Lạc Khinh Vân ngược lại rất thẳng thắn nói: "Sở Dư nói cho tôi biết."

Sở Dư cười lạnh, trong ánh mắt tràn đầy "không ngờ anh lại bán đứng tôi dễ dàng như vậy", cô lập tức giải thích: "Cũng là do tôi nghe Giang Xuân Lôi hỏi Ngô Vũ Thanh có biết anh muốn chuyển đi hay chưa. Chắc hẳn Giang Xuân Lôi có bạn học trong đơn vị vận tải."

Đàm Mặc trợn trắng mắt, "Thằng nhóc Giang Xuân Lôi này chính là một con cá hầm cải chua."

"Hả?" Sở Dư khó hiểu.

"Vừa chua vừa rau vừa thừa."

"À, đúng là thế thật." Sở Dư liếc nhìn đội trưởng nhà mình qua kính chiếu hậu, nghĩ đến hành vi bán đứng mình vừa rồi của y, vô cùng khó chịu.

"Đội trưởng Lạc, tôi nhắc nhở anh một chút, anh giữ được người của đội phó Đàm nhưng không giữ được trái tim của anh ấy đâu."

Đàm Mặc nói theo: "Đúng vậy, đúng vậy! Dưa hái xanh không ngọt!"

"Hôm nay Sở Dư mới dạy tôi rằng tuy dưa hái sớm không ngọt nhưng có thể giải khát."

Đầu gối Sở Dư trúng đạn, bị đội trưởng nhà mình bán đứng lần thứ hai.

"Đệt ── tôi chợt nhận ra trong chiếc xe này, ngoại trừ tôi thì không còn người nào tốt. Đương nhiên, Lạc Khinh Vân, anh còn không tính là người."

Đàm Mặc liếc Lạc Khinh Vân một cái, xót xa phát hiện khoé môi tên khốn kiếp này hơi cong lên, hình như rất vui vẻ.

Xe dừng lại ở Tháp Xám thành phố Ngân Loan, Lạc Khinh Vân xuống xe, vươn tay về phía Đàm Mặc.

Từ nụ cười đến tư thái của y đều vô cùng phong độ, nhưng Đàm Mặc nhìn thế nào cũng cảm thấy đối phương đang truyền tải thông điệp "thuận tôi thì sống, nghịch tôi thì chết".

Đã thế Đàm Mặc còn không phải đối thủ của y, nhưng Đàm Mặc càng thích làm "con kiến lay đại thụ" hoặc "châu chấu đá xe" các loại, suy cho cùng, chỉ cần tìm được đúng điểm tựa, cả địa cầu cũng có thể bị cạy lên chứ đừng nói chi một Lạc Khinh Vân.

Đàm Mặc hất tay Lạc Khinh Vân ra, nhảy xuống xe, hỏi: "Đến Tháp Xám làm gì?"

"Tất nhiên là để nhờ Cảnh Kính Nhu truyền đạt lời cảnh cáo của tôi với thành Trung Tâm ── sau này, nếu chưa được tôi cho phép thì cấm điều người của tôi rời khỏi tôi."

Một câu, ba chữ "tôi", ý cường điệu vô cùng rõ ràng, Đàm Mặc nghe mà cảm thấy sảng khoái một cách khó hiểu, cứ như cáo mượn oai hùm, hắn cũng có thể coi thường mệnh lệnh của Thành Trung Tâm.

Đàm Mặc theo Lạc Khinh Vân vào thang máy, tình cờ gặp Hoàng Lệ Lệ.

"Ơ, bị bắt về rồi." Cô dùng câu trần thuật, trong ánh mắt không giấu được sự hả hê khi người gặp họa.

Đàm Mặc buồn bực lẩm bẩm, Lạc Khinh Vân bên cạnh lại nở nụ cười, "Ừ, bắt về rồi."

"Trông cậu ta lông tóc bóng mượt thế nhưng tính tình không tốt lắm đâu." Hoàng Lệ Lệ lại nói.

Đàm Mặc nghĩ thầm, cái gì mà "lông tóc bóng mượt"? Tôi là mèo hả?

"Đẹp mà tính tình không tốt mới có thể đại náo thiên cung." Lạc Khinh Vân cười đáp.

Em gái anh mới đại náo thiên cung ấy!

Trông tôi giống con khỉ à?

Lạc Khinh Vân hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Tôi có thể làm gậy Như Ý của cậu."

"Cảm ơn nha!" Đàm Mặc lườm Lạc Khinh Vân, "Nếu anh là biển thì những người khác chắc sẽ càng hy vọng tôi là cây Định Hải Thần Châm."

Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra, Lạc Khinh Vân rất lịch sự làm một tư thế "mời", Đàm Mặc bước vào.

Khi bọn họ đến bên ngoài phòng làm việc của Cảnh Kính Nhu, liền thấy Ngô Vũ Thanh, Thường Hằng, Giang Xuân Lôi và Vương Tiểu Nhị đang chắp hai tay sau lưng, ngồi xổm thành một hàng.

Không biết đã ngồi xổm bao lâu, chóp mũi Giang Xuân Lôi toát mồ hôi, hai chân Vương Tiểu Nhị run rẩy.

"Các cậu đang làm gì vậy?" Đàm Mặc kéo Vương Tiểu Nhị dậy.

Ngay khi Đàm Mặc buông tay, Vương Tiểu Nhị mất đi chỗ dựa liền ngồi vẹo trên mặt đất như không xương.

"Đội trưởng Lạc, bọn tôi sai rồi." Ngô Vũ Thanh là người đầu tiên mở miệng.

"Ồ, sai rồi? Sai ở đâu?" Lạc Khinh Vân cũng không vội vào phòng làm việc của Cảnh Kính Nhu mà đứng ở cửa, nhàn nhã hỏi.

"Bọn tôi là thành viên của đội một, lẽ ra nên chú ý đến suy nghĩ và động thái của từng đồng đội, do bọn tôi sơ suất nên mới không phát hiện đội phó Đàm có hai lòng." Ngô Vũ Thanh nói cực kỳ thành khẩn.

"Cái đệt?" Đàm Mặc hoàn toàn không ngờ Ngô Vũ Thanh làm người cảnh giới cho mình nhiều năm như vậy lại là một kẻ nhu nhược!

Lạc Khinh Vân hơi giơ tay lên, ý là "mời khanh bình thân".

Ngô Vũ Thanh thở ra một hơi, đứng lên: "Cảm ơn đội trưởng Lạc."

Nhờ ví dụ này mà đã đẩy nhanh quá trình đào tẩu của những người còn lại.

"Tôi nói! Tôi nói! Là một thành viên của một đội, tôi phải trung thành với đội một! Sống làm người của Đội trưởng Lạc, chết làm..."

"Người chết thì không cần." Lạc Khinh Vân rất rộng lượng, y kéo Thường Hằng lên, vỗ vỗ bả vai cậu ta.

Đàm Mặc khoanh tay trợn trắng mắt, lạnh lùng đâm một câu: "Cậu ta không muốn làm "người chết" của anh, mà muốn làm "ma" của anh."

"Ma của tôi thì chỉ cần đội phó Đàm là đủ rồi, nhiều quá tôi chịu không nổi."

Giang Xuân Lôi bị sặc, đầu gối khuỵu xuống đất, trông hơi thảm. Mà chữ "ma" của Lạc Khinh Vân khiến cơ thể Đàm Mặc run lên.

"Đội trưởng Lạc là đội trưởng của tôi, Đội trưởng Lạc chỉ hướng đông tôi tuyệt đối sẽ không đánh hướng tây! Đội trưởng Lạc muốn tôi lên trời tôi tuyệt đối sẽ không xuống đất!"

"Ha ha, nói cứ như cậu có năng lực lên trời xuống đất ấy." Đàm Mặc đã từ bỏ hy vọng.

Cao Chích mới từ chức bao lâu đâu, người đi trà lạnh, đám sói mắt trắng này!

"Rất tốt. Tôi hy vọng các đội viên của tôi sẽ không có tình trạng "thân tại Tào doanh tâm tại Hán". Việc các cậu sùng bái Đội trưởng Cao, nghe lời Đội trưởng Cao, tôi hoàn toàn không phản đối. Tuy nhiên, khi đối mặt với đội phó Đàm, hy vọng mọi người có thể suy nghĩ thấu đáo và giữ vững cảnh giác." Lạc Khinh Vân túm chặt bả vai Đàm Mặc, dùng một lực khéo léo dẫn Đàm Mặc vào văn phòng của Cảnh Kính Nhu.

Cảnh Kính Nhu đã chuẩn bị từ sớm, trên bàn không có một cái cốc sứ nào.

"Đội phó Đàm, đội vận chuyển của cậu mới đi nửa ngày mà đã quay về rồi à?" Cảnh Kính Nhu vừa nói, vừa lấy một lon coca trong tủ lạnh nhỏ đưa cho Đàm Mặc, lại dùng cốc kim loại đựng cà phê đưa cho Lạc Khinh Vân.

Ông cũng không tin là Lạc Khinh Vân còn có thể làm vỡ cốc kim loại.

"Về rồi. Lão Cảnh, ông cứ nói thẳng, có phải là ông nói cho Lạc Khinh Vân biết lần này đội vận chuyển đặc biệt đưa tôi đến thành Trung Tâm không? Cuối cùng thì ông là cấp trên hay là tay sai của Lạc Khinh Vân?"

Đàm Mặc kéo ghế, thoải mái ngồi xuống.

"Sao tôi cứ cảm giác cậu không gọi tôi là "Lão Cảnh", mà là "con chó già" thế nhỉ?"

Không đợi Đàm Mặc kịp phản ứng, Cảnh Kính Nhu nói tiếp, "Đội phó Đàm cũng là người đã ở Tháp Xám rất lâu, chẳng lẽ còn không biết quy tắc của Tháp Xám chúng ta ư? Kẻ mạnh là vua, ai mạnh hơn thì người đó là BOSS. Nói thẳng ra thì tôi chính là nhân viên phụ trách liên lạc với cấp trên, trong số các cậu ai mạnh hơn thì tôi chính là tay sai của người đó."

"Ha ha."

"Mặt khác, căn cứ số 0 có liên quan đến số phận và tương lai của toàn nhân loại, tốc độ bành trướng của khu sinh thái Kepler ngày càng nhanh, sau khi cân nhắc tình hình chung, thành Trung Tâm mới quyết định chiêu mộ cậu vào đội tiên phong. Từ vết xe đổ khiến cả đội gần như chết hết lần trước, thành Trung Tâm sẽ không vội vã cử những người có năng lực đi dò đường nữa. Đàm Mặc, thật ra, dù cậu vào đội tiên phong ở thành Trung Tâm hay làm Inspector của Lạc Khinh Vân thì cậu đều có giá trị như nhau."

Đàm Mặc quay đầu đi chỗ khác, biết là Cảnh Kính Nhu chắc chắn sẽ giúp hắn được ở lại nên cảm kích, gọi một tiếng trong lòng: "Con chó già."

"Cần phải nhìn nhận thực tế." Cảnh Kính Nhu ngẩng đầu, nhìn về phía Lạc Khinh Vân, người đang dựa vào cửa phòng làm việc.

Nụ cười của đối phương rất ôn hòa, như người cha hiền đến họp phụ huynh.

"Công tác tư tưởng đã làm đâu vào đấy chưa ngài Cảnh?"

"Xong rồi, xong rồi. Đội phó Đàm nói vậy chắc là hiểu chức trách của mình rồi."

Lạc Khinh Vân cười cười, chỉ trần nhà, "Ngài Cảnh, ý tôi là ông đã làm công tác tư tưởng với thành Trung Tâm chưa?"

"Xong từ lâu rồi! Sau này, tôi sẽ không bao giờ phê duyệt bất cứ đơn xin nào làm giảm lực lượng tác chiến ở tuyến đầu!"

Đàm Mặc thán phục sự vô liêm sỉ của Cảnh Kính Nhu trong lòng.

"Đội phó Đàm, còn gì muốn nói không?" Lạc Khinh Vân rất dân chủ, trưng cầu ý kiến của Đàm Mặc.



Đàm Mặc đã bỏ cuộc, lạnh lùng nói: "Có lẽ Đội trưởng Lạc là Nhị Lang Thần chuyển thế."

Lạc Khinh Vân cong khóe môi, nở nụ cười.

"Tại sao lại là Nhị Lang Thần?" Cảnh Kính Nhu khó hiểu hỏi.

"Chỉ có vậy mới xứng làm chủ nhân của ngài Cảnh." Đàm Mặc cầm lon coca, xoay người đi ra ngoài.

"Hả?" Cảnh Kính Nhu vẫn chưa hiểu.

Lạc Khinh Vân chậm rãi theo Đàm Mặc ra ngoài, bỏ lại một câu, "Chủ nhân của Hao Thiên Khuyển chính là Nhị Lang Thần."

"Đội trưởng Lạc, một tháng nghỉ phép của tôi còn được tính không?" Đàm Mặc hỏi.

"Vẫn tính."

"Vậy tôi thích đi du lịch ở đâu thì anh cũng không quản được nhỉ?" Đàm Mặc hỏi.

"Dù Đội phó Đàm muốn đi khu sinh thái cao cấp để nghỉ phép thì tôi cũng phụng bồi được." Lạc Khinh Vân nói.

"Ha ha."

Đàm Mặc đi được hai bước rồi lại quay đầu lại, hắn không quen với việc đoán tới đoán lui trong lòng, thà có ngay một kết quả rõ ràng dứt khoát còn hơn.

"Tôi nói này Lạc Khinh Vân, số lượng Inspector ở Tháp Xám dù không đến hàng ngàn vạn thì cũng có mấy trăm, nếu hôm nay anh chọn tôi thì nhất định phải tin tưởng tôi."

Mấy chiếc xe bọc thép chạy ngang qua, ánh mắt của những người trong xe thỉnh thoảng lại liếc về phía hai người bọn họ.

Chuyện Lạc Khinh Vân chặn máy bay vận tải đã một truyền mười, mười truyền trăm từ lâu, mọi người tất nhiên là tò mò hai người này đang đứng làm gì dưới Tháp Xám.

"Tôi tin cậu." Lạc Khinh Vân đáp.

"Không thể làm ra hành vi như vậy nữa." Đàm Mặc lại nhấn mạnh, "Chuyện nhảy máy bay vận tải này chỉ có thể làm một lần, lần sau phải đưa tôi theo."

Bay xuống miễn phí!

"Những gì tôi làm không phải là vì ghen tị sao?" Lạc Khinh Vân buồn cười hỏi ngược lại.

"Ghen tị?" Đàm Mặc nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, "Sao anh lại ghen tị với tôi? Chẳng lẽ vì tôi không cao bằng anh? Không đẹp trai bằng anh? Không mạnh bằng anh? Hay là không nổi tiếng như anh ở Tháp Xám......"

"Tôi không ghen tị với cậu, mà ghen tị với Đội trưởng Cao."

"Hả?"

Lạc Khinh Vân đút tay vào túi quần, đứng cách Đàm Mặc không quá xa, môi y hơi giật giật, không khí quanh tai Đàm Mặc như nhiễm phải hơi ấm.

"Tôi ghen tị vì anh ấy không để vuột mất cậu vì bất cứ lý do gì."

Trái tim Đàm Mặc bị đụng một cái.

Hắn cứ tưởng Lạc Khinh Vân không thèm để ý.

"Tôi ghen tị với Cao Chích. Trong năm năm qua, anh ấy là trung tâm thế giới của cậu, là nhân vật chính duy nhất trong tầm ngắm của cậu, là người mà cậu có thể mạo hiểm tất cả và gánh vác mọi áp lực để cứu rỗi. Tôi không khỏi hối hận, bởi vì tôi đã từng chiếm một vị trí rất cao trong lòng cậu."

Đàm Mặc cố gắng tìm kiếm sự dối trá trong mắt Lạc Khinh Vân, chỉ cần có một chút giả vờ thì Đàm Mặc có thể yên tâm rời đi ngay lập tức.

Nhưng hắn đã thấy thế giới của y, thấy y giãy dụa đến khàn cả giọng, Lạc Khinh Vân không cần ai phải canh giữ ở ranh giới để ngăn y vượt rào, chỉ cần khi y bị vây hãm ở một địa ngục như căn cứ số 0, có thể có một niệm tưởng trở lại thế giới loài người.

"Tôi muốn tìm một lý do đường hoàng hơn để giữ cậu lại, nhưng thật đáng tiếc, nếu không phải vì ghen tị thì cũng chỉ còn vì tiếc nuối."

Tháp Xám trên đỉnh đầu, dòng xe bọc thép và xe tải nối liền không dứt, chiều về, sóng mây cuồn cuộn đều đã nhạt nhoà.

Chỉ còn lại Lạc Khinh Vân, tựa như một đoá hoa quỳnh vừa chớm nở, nếu lúc này Đàm Mặc xoay người lại, vạn vật sẽ lụi tàn.

"Coi như anh giỏi."

Thật lâu sau, Đàm Mặc mới nặn ra mấy chữ này từ trong kẽ răng.

"Đội phó Đàm đi đâu thế, tôi có thể chở cậu đến đó."

"Về nhà ngủ trưa."

Lạc Khinh Vân cầm vô lăng, mỉm cười, "Còn muốn bật kinh Phật nữa hả?"

Đàm Mặc phớt lờ y.

Bọn họ chạy vào khu kiểm soát của Tháp Xám, cửa hầm tự động mở ra, Đàm Mặc thoáng thấy sĩ quan trực ở trạm gác đang nhìn bọn họ với ánh mắt xem kịch hay.

"Dừng xe lại một chút."

"Sao vậy?" Lạc Khinh Vân hỏi.

"Tôi có chuyện muốn nói với bọn họ."

Đàm Mặc vươn tay gõ gõ cửa sổ trạm gác, cửa sổ hạ xuống, sĩ quan đang trực ban thò đầu ra hỏi: "Đội phó Đàm, có chuyện gì không?"

"Tôi và người này là quan hệ đồng đội đứng đắn." Đàm Mặc nói vô cùng nghiêm túc.

Người trong trạm gác hơi sửng sốt, ánh mắt lướt qua Đàm Mặc rồi lại nhìn về phía Lạc Khinh Vân, gật đầu nói: "Hiểu rồi."

"Cậu hiểu thật rồi ư?"

"Hiểu, hiểu."

Lúc này Đàm Mặc mới ngồi trở về, thấp giọng nói một câu: "Cậu hiểu cái đếch."

Xe tiếp tục chạy vào trong, Lạc Khinh Vân cười nhạt không nói.

"Anh cười cái gì?"

Xe chạy vào hầm để xe, sau khi dừng lại, Lạc Khinh Vân mới mở miệng nói: "Đội phó Đàm, cùng làm rõ quan hệ giữa chúng ta nhé."

"Đã bảo là quan hệ đứng đắn giữa đồng đội mà."

"Đầu tiên, tôi vẫn là đội trưởng của cậu."

"À, suýt nữa thì quên."

"Thứ hai, để tìm hiểu về cậu, tôi đã xem lại hồ sơ của cậu ở thành phố Bắc Thần." Lạc Khinh Vân đỗ xe xong nhưng không mở khóa, Đàm Mặc chỉ có thể tiếp tục ngồi trong xe.

"Hồ sơ của tôi ở thành phố Bắc Thần chẳng có gì để xem cả."

"Tại sao không? Trong đơn đăng ký điều chuyển khi tốt nghiệp của cậu, nguyện vọng đầu tiên của cậu là lực lượng hiện trường nơi tôi đang ở. Bây giờ cậu chống đối tôi như vậy, có tính là fan chuyển thành anti-fan không? Nếu vậy mối quan hệ thứ hai là giữa thần tượng tiền nhiệm và anti-fan đương nhiệm?"

Đàm Mặc cười nhạt, tựa khuỷu tay vào cửa kính xe, chống cằm nói: "Nếu anh xem đơn đăng ký tốt nghiệp ở Tháp Xám thành phố Ngân Loan năm nay, chắc chắn sẽ thấy rất nhiều người xin vào đội một của anh."

"Được rồi. Hai ngày trước tôi còn nghe người ta nói "thoát fan quay lại giẫm" rất khó giải quyết. Nghe đội phó Đàm giải thích như vậy, tôi chợt cảm thấy mình thật là "tim thuỷ tinh"."

"Đợi chút..." Đuôi lông mày Đàm Mặc nhướng lên, "Tôi giẫm anh bao giờ? Cùng lắm là nổ tung anh trong lúc diễn tập chứ tuyệt đối chưa từng giẫm lên anh."

"Vậy cậu thừa nhận cậu là fan của tôi? Chưa từng làm fan của tôi thì làm sao giẫm lại?" Lạc Khinh Vân nói vừa kéo dài vừa chậm, rõ là đang cùng Đàm Mặc tranh cãi vớ vẩn nhưng lại khiến người ta nghe xong thì buồn ngủ.

"..." Đàm Mặc dừng một chút, "Anh thật nhàm chán."

"Nói thật, đây là lần đầu tiên tôi bắt đầu một cuộc trò chuyện ấu trĩ, nhàm chán và vô nghĩa như vậy. Cũng vui lắm."

Khóa an toàn "cạch" một tiếng, mở ra.

Đàm Mặc mở cửa bước ra ngoài mà không quay đầu lại.

"Đội phó Đàm." Giọng của Lạc Khinh Vân lại vang lên.

Đàm Mặc nhíu mày, nghĩ thầm, rốt cuộc tên này đã xong chưa?

Hắn thậm chí còn không muốn quay đầu lại.

"Cuộc trò chuyện vừa rồi với cậu là cuộc trò chuyện thân thiện với tư cách là một con người của tôi. Bây giờ tôi muốn nói......"

Giọng nói lạnh lùng của Lạc Khinh Vân vang vọng trong không gian, Đàm Mặc như bị bóng đè, hai chân bị rót chì, không thể nào đi về phía trước.

Hắn biết rõ một khi quay đầu thì thứ mà hắn nhìn thấy sẽ không phải là thứ gì đẹp đẽ, nhưng Đàm Mặc lại bị hấp dẫn bởi một cỗ sức mạnh không thuộc phạm vi nhận thức của thế giới nhân loại, xoay người lại.

Lạc Khinh Vân đứng trong bóng tối, từng đường nét nhấp nhô trên ngũ quan của y đều lộ ra một vẻ đẹp u ám.

Trong sự tương phản rõ rệt giữa sáng và tối, thần kinh thị giác của Đàm Mặc đột nhiên trở nên nhạy bén hơn, thế giới như đang bị thứ gì đó đe doạ, hoảng sợ lui về phía sau Lạc Khinh Vân, còn y là trung tâm độc nhất vô nhị và tuyệt đối của thế giới kia.

"Đàm Mặc, hãy tiếp tục hấp dẫn tôi và cho tôi một lý do để tôi quyến luyến với thế giới dối trá và buồn tẻ này."

Y bước từng bước về phía Đàm Mặc, cho đến khi cùng Đàm Mặc đứng dưới ánh sáng.

"Cậu đã đồng ý làm Inspector của tôi, nếu cậu tự ý rời bỏ vị trí của mình mà không được tôi cho phép, tôi sẽ không dịu dàng với cậu như vậy nữa."

Tay của y đặt bên tai Đàm Mặc, giữ một khoảng cách có thể chạm vào hắn bất cứ lúc nào, nhưng lại không chạm vào.

Đàm Mặc chợt bừng tỉnh.

Cuộc trò chuyện lúc này, là một phần Kepler của Lạc Khinh Vân.

"Đội trưởng Lạc, anh không cần chán đời như vậy. Nói thẳng ra thì anh chính là nửa thùng nước đã từng trải nên mất lòng tin ── gặp nhiều dã thần, bây giờ gặp được vị thần thật như tôi thì nhất định phải vái lạy đàng hoàng."

Đàm Mặc nở nụ cười, ngón tay búng vào lòng bàn tay của Lạc Khinh Vân, coi như đập tay thề thốt.



"Nếu đã đáp ứng làm mục tiêu của tôi, anh mà vượt rào khi chưa được cho phép thì tôi cũng sẽ không mềm lòng với anh."

Ánh mắt Đàm Mặc trở nên lạnh lùng, giống sự chắc chắn trước khi súng lên đạn hơn là một lời cảnh cáo.

Hai người lần lượt mở cửa căn hộ của mình, "cạch" một tiếng, cửa phòng đóng lại chính là hai không gian riêng biệt.

Đàm Mặc chậm rãi mở tủ lạnh ra, có chút buồn bực, lúc trước hắn tưởng mình sẽ đi xa rất lâu nên không có trữ hàng, đành phải dạo một vòng trong siêu thị mini ở khu đặc biệt.

Đàm Mặc ở siêu thị mini chọn mì ăn liền, hình như vị thịt bò kho đều bị hắn mua hết rồi, chỉ còn vị xá xíu kỳ lạ.

Rốt cuộc là ai phát minh ra mì ăn liền có vị xá xíu? Không thơm cay, không đậm đà, làm gì có cái hồn của mì ăn liền?

Lúc này, nhân viên quản lý siêu thị đang xem tin tức quan trọng mới nhất của Tháp Xám.

[15:32 chiều nay, một máy bay vận tải dược phẩm tự động của Tập đoàn Thâm Trụ đã bị rơi ở khu sinh thái B027 vì lỗi hệ thống, do chi phí thu hồi cao hơn chi phí dược phẩm và vận chuyển nên Tập đoàn Thâm Trụ đã quyết định từ bỏ lô thuốc này. Danh mục thuốc bao gồm thuốc hồi sức tim, thuốc gây mê khi phẫu thuật nối tế bào thần kinh, thuốc dinh dưỡng Alpha nồng độ cao... Thuốc giảm đau R-3, v.v...]

Đàm Mặc nghe đến đó liền nghĩ: Thuốc giảm đau R-3? Đây là loại tốt nhất trong số các loại thuốc giảm đau.

Hắn biết Lạc Khinh Vân sẽ thương lượng với thành Trung Tâm nhưng thuốc giảm đau vận chuyển đến thành Trung Tâm có lẽ phải trải qua rất nhiều thủ tục trước khi có thể về đến thành phố Ngân Loan.

Lỡ như vết thương trên chân hắn phát tác thì sao, thế chẳng phải là sẽ đau muốn chết à?

Khu sinh thái B027? Hệ số nguy hiểm hình như không cao lắm.

Nếu tập đoàn Thâm Trụ đã từ bỏ việc thu hồi thì Đàm Mặc sẽ tự mình lo liệu để được cơm no áo ấm vậy.

Đàm Mặc không về chung cư mà leo lên xe máy, định đến sân bay một chuyến.

Ban đêm sẽ có đội trị an lái máy bay hai người đi tuần tra, hắn có thể xin lái máy bay đến nơi máy bay vận tải rơi xuống để kiểm tra thử, nếu có thể thì lấy thuốc giảm đau về, không được thì thôi.

Đàm Mặc bấm số điện thoại của Cảnh Kính Nhu, hình như người này đang nghe nhạc giao hưởng, trả lời với giọng điệu thản nhiên: "Cậu còn dám đi ăn chặn của Tập đoàn Thâm Trụ?"

"Sao lại không dám? Không phải bọn họ từ bỏ rồi à?" Đàm Mặc gãi cằm.

"Cậu thấy khu sinh thái B027 an toàn lắm hả?"

"Nên tôi chỉ đi xem thôi, nếu không thể lấy về thì tôi sẽ từ bỏ."

"Ha ha, nếu cậu mang thuốc về được thì tôi theo họ cậu."

Nói xong, Cảnh Kính Nhu liền ngắt liên lạc.

Đàm Mặc nghiêng đầu, "Thế này là đã đồng ý cho mình đi xem thử nhỉ?"

Bởi vì là chuyện cá nhân nên hắn cũng không tiện nhờ đồng đội khác, lấy được thì may mắn, xui thì mất mạng.

Đội trị an tuần tra ban đêm đã bay đi từ lâu, trên bệ phóng máy bay trống rỗng, Đàm Mặc cuối cùng cũng hiểu ý của Cảnh Kính Nhu ── cậu muốn đi thì cũng phải có máy bay.

Bầu trời đêm hôm nay rất đẹp, sao trời lấp lánh, cộng thêm hàng nghìn ngọn đèn trên sân bay, đẹp vô cùng.

Đàm Mặc đút tay vào túi quần, định hóng gió đêm rồi về tắm rửa đi ngủ.

Trong góc bệ phóng đột nhiên truyền đến một tiếng "cạch", đó là tiếng bật lửa.

Đàm Mặc xoay người, phát hiện có người đang ngồi trên một chiếc máy bay hai người, hai cái chân dài dang ra kiêu ngạo, vai rộng eo hẹp, Đàm Mặc không nhớ có người anh em nào trong đội trị an có dáng người đẹp như vậy.

Ánh lửa tàn thuốc nhấp nháy, rọi sáng khuôn mặt với ý cười trêu chọc của đối phương, hoàn toàn hoà hợp với màn đêm.

"Lạc... Lạc Khinh Vân? Sao anh lại ở đây? Sao ở đây còn có một chiếc máy bay hai người?" Đàm Mặc bước tới.

"Tôi nói với đội trị an là đêm nay tôi muốn đi tuần tra hóng gió, bọn họ để lại cho tôi." Lạc Khinh Vân phun ra một vòng khói, vấn vít lướt qua tai Đàm Mặc.

"Chậc... Anh đi tuần đêm? Sao có thể, anh cho rằng tôi ngốc à? Anh làm gì có lòng tốt như vậy?" Đàm Mặc đút tay vào túi quần, buồn cười hỏi.

Lạc Khinh Vân đáp: "Ừ, tôi không tốt bụng thế."

"Vậy anh muốn làm gì?" Đàm Mặc nheo mắt lại hỏi.

Lạc Khinh Vân vươn một tay ra, sờ sờ mặt trăng cách cả bầu trời đêm, "Tôi gần như đã hao sạch toàn bộ năng lượng Kepler của mình khi trở về từ căn cứ số 0, nếu muốn hồi phục nhanh thì tôi phải ăn."

"Anh ăn sinh vật Kepler thật hả?" Đàm Mặc cảm thấy tên này lại đang trêu chọc mình.

"Có muốn đi cùng không?" Lạc Khinh Vân xoay người nhìn về phía Đàm Mặc.

Nơi càng tối, mắt của y càng sáng.

"Cùng nhau làm gì?" Đàm Mặc chậm rãi đi đến trước mặt đối phương, cúi đầu nhìn thuốc lá của Lạc Khinh Vân.

Hay thật, thuốc lá cũng dùng loại đắt thế này. Lương đội trưởng cao thật đấy.

Lạc Khinh Vân rất hiểu ý, đưa điếu thuốc kia vào giữa môi Đàm Mặc, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên môi Đàm Mặc, tuy rằng cách một lớp găng tay nhưng Đàm Mặc vẫn hơi căng thẳng, không có bất kỳ cảm giác vượt mức nào khác, thay vào đó lại khiến Đàm Mặc nhớ về đầu ngón tay của Lạc Khinh Vân sau khi cởi găng tay.

Ôn nhuận và tao nhã.

"Đêm đẹp thế này, chúng ta cùng đốt pháo hoa đi." Lạc Khinh Vân cười nói.

"Đốt ở đâu?" Đàm Mặc trở nên hứng thú.

Lạc Khinh Vân hay thật, cuộc sống về đêm kích thích quá!

"Khu sinh thái Kepler."

"Được luôn. Đội trưởng Lạc muốn đi săn à?" Đàm Mặc nhấc chân, ngồi ở phía sau Lạc Khinh Vân, "Nhưng anh đi săn, tôi thì cái gì cũng không mang, chỉ có thể ngồi trên máy bay nhìn. Anh mua pháo hoa thật hả?"

Lạc Khinh Vân cầm thứ gì đó lên, ném về phía sau, "Pháo hoa này được không?"

Đàm Mặc vừa đón lấy đã biết đó là một khẩu súng bắn tỉa, tuy không phải "Chu Tước" nhưng cũng là khẩu súng hắn thường dùng khi chấp hành nhiệm vụ bình thường.

"Anh đã định rủ tôi đi cùng từ sớm rồi ư?" Đàm Mặc cắn đầu lọc của điếu thuốc, hỏi.

"Cậu là Inspector của tôi." Lạc Khinh Vân đáp.

"Đêm hôm khuya khoắt, hai ta tự ý rời thành phố Ngân Loan mà chưa được phê chuẩn, anh đang định hại tôi bị khấu trừ tiền lương, cản trở tôi dưỡng lão đấy hả? Hay anh biết tôi làm Inspector của anh thì cũng hết cơ hội dưỡng lão luôn rồi?"

"Cậu không muốn trải nghiệm cảm giác đánh giết trong khu sinh thái như ở chỗ không người à?" Lạc Khinh Vân quay đầu liếc hắn một cái.

Động cơ máy bay bắt đầu khởi động và phát ra âm thanh "ù ù", bọn họ thoáng lùi về phía sau, rất nhanh sẽ xông về phía đường băng.

"Anh giai, anh bạo quá nha! Tốt nhất là anh như vào chỗ không người thật, nếu không tôi mà khó chịu sẽ bắn bỏ anh luôn!"

Đàm Mặc vốn định nói rằng hắn rất để ý đến việc bị trừ tiền lương nhưng khi Lạc Khinh Vân bảo muốn dẫn hắn ra ngoài đốt pháo hoa, hắn lại thấy vui vẻ như lúc trốn học ra ngoài chơi game hồi còn bé.

Sau khi xông lên đường băng, máy bay bắt đầu tăng tốc, Đàm Mặc ngồi tựa về phía sau như không xương, cúi đầu nhìn dòng xe cộ tấp nập trên cầu vượt và những toà nhà cao tầng xếp chồng lên nhau.

Gió đêm lành lạnh, điếu thuốc trong miệng Đàm Mặc hút hai cái đã cháy hết, hắn hơi đói bụng, hối hận vì không ăn hết mì ăn liền mua ở siêu thị mini rồi mới đi.

"Cậu đói à?" Giọng của Lạc Khinh Vân phát ra từ thiết bị liên lạc bên tai.

Rõ là y đang ngồi lái máy bay ở đằng trước nhưng hắn lại có ảo giác rằng y ghé vào tai mình nói chuyện. Đàm Mặc sờ sờ thiết bị liên lạc trên tai theo bản năng.

"Ừ, đói rồi. Cơm còn chưa ăn đã theo anh ra ngoài uống gió Tây Bắc." Đàm Mặc lục túi hồi lâu, không ngờ lại phát hiện ra viên kẹo Lạc Khinh Vân đưa cho hắn lúc trước.

Lạc Khinh Vân trả lời: "Chờ tôi ăn no rồi sẽ đến đút no cậu."

Đàm Mặc nghiêng đầu, tại sao hắn lại cảm thấy nửa câu sau nghe quái quái thế nhỉ?

Bọn họ dần dần bay ra khỏi nội thành, ánh đèn trở thành vật trang trí phía sau, trước mặt là khu cách ly hoang vắng, là bức tường phòng hộ được hình thành từ sự thẩm thấu và ngưng tụ của một loại hoá chất đặc biệt, bay qua khu cách ly, lại là một vùng rộng lớn hoang vu.

Sau khi bay hơn nửa giờ, bọn họ dần nhìn thấy một mảnh cỏ thấp, cành mảnh và lá mềm đung đưa dưới ánh trăng, toàn bộ khu vực này không có cây cối, tạo nên một bình nguyên rộng mở.

"Sao treo trên đồng, trăng mọc trên sông." Lạc Khinh Vân nhẹ giọng nói.

Giọng của y hơi từ tính, nếu lúc đi học mà giáo viên ngữ văn cũng có giọng nói như vậy thì Đàm Mặc sẽ không ngủ đến mức trời u đất ám.

"Chậc, Đội trưởng Lạc, tôi dở môn văn hóa lắm, anh đừng có văn vẻ với tôi nữa. Nói thật đi."

"Thật à? Vậy được rồi ── em đẹp hơn cả bầu trời đêm."

Đàm Mặc suýt chút nữa bị sặc kẹo trong miệng, "Đội trưởng Lạc, cái tật ăn nói bừa bãi này của anh phải sửa đi thôi. Anh còn chưa quay đầu lại nhìn tôi thì làm sao biết rốt cuộc là tôi đẹp hay là đêm đẹp hơn?"

"Kỹ năng ăn nói bừa bãi này cũng là tôi học được từ đội phó Đàm đấy."

Trò chuyện vài câu, bọn họ đã bay đến trên không của thảo nguyên, những ngọn cỏ này tên là Diệp Khinh Vũ.

Tên nghe rất hay, cấp bậc Kepler cũng rất thấp, nhưng những ngọn cỏ của chúng có thể quay nhanh khi cảm nhận được mối đe doạ, biến thành những lưỡi dao mỏng như cánh ve, một khi rơi xuống, lực sát thương vẫn rất lớn.

Nhưng điều đó không ngăn được Diệp Khinh Vũ lộ ra dáng vẻ xinh đẹp yểu điệu của mình dưới ánh trăng, theo gió, chúng ngã rạp về cùng một hướng, khi gió đi qua, chúng lại chậm rãi ngẩng đầu.

Đây hẳn không phải là nơi Lạc Khinh Vân muốn săn bắn, Đàm Mặc tin rằng nếu y thật sự muốn "ăn" thì chắc chắn phải ăn sinh vật Kepler cao cấp hơn.

"Cuối cùng thì năng lực Kepler của anh là gì?" Đàm Mặc lại nói trước khi Lạc Khinh Vân kịp lên tiếng, "Tôi không chấp nhận đáp án "cậu đoán xem"."

"Giống như xem phim vậy, nếu tiết lộ nội dung thì cậu sẽ không xem kỹ tất cả chi tiết và phục bút trước đó nữa." Lạc Khinh Vân trả lời.

Đàm Mặc không hỏi nữa, bởi vì hắn mơ hồ đoán được năng lực của Lạc Khinh Vân có lẽ chính là nguyên nhân khiến Thành Trung Tâm kiêng kị.

"Mặc kệ năng lực của anh là gì, lát nữa anh tuyệt đối không được biểu diễn màn nuốt sống sinh vật Kepler trước mặt tôi, nếu anh muốn ăn thì cũng phải nướng chín rồi ăn."

Tiếng cười của Lạc Khinh Vân vang lên, có chút dễ nghe.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.