"Cụp ──" một tiếng, điện thoại cúp máy.
Cảnh Kính Nhu thở dài, bí thư Trương đứng ở cửa lạnh lùng nói: "Thưa ngài, ngài có thấy da mặt mình hơi dày không? Việc có người có thể lấy mạng chó của ngài dễ như trở bàn tay là chuyện đáng tuyên dương sao?"
"Tôi nói là thủ cấp, không phải mạng chó." Cảnh Kính Nhu uống cà phê, nhàn nhã nói.
"Hình như ngài rất vui khi Lạc Khinh Vân đưa Đàm Mặc về?" Bí thư Trương hỏi.
Cảnh Kính Nhu dựa lưng vào ghế, chậm rãi trả lời: "Đừng nói đến Tháp Xám ở Ngân Loan, việc tìm một Inspector có thể bắn trúng Lạc Khinh Vân trong toàn bộ hệ thống của Tháp Xám là chuyện không tưởng."
"Thế vị trí Inspector của Lạc Khinh Vân là vô dụng ư?"
"Sao lại vô dụng được? Vấn đề chưa bao giờ nằm ở chỗ ai có năng lực bắn trúng cậu ấy, mà là cậu ấy sẵn lòng bị ai bắn trúng." Cảnh Kính Nhu điềm tĩnh đáp.
Bí thư Trương cười mỉm, "Có vẻ ngài đang mong Lạc Khinh Vân sẽ lãng mạn như thiêu thân lao đầu vào lửa."
Cảnh Kính Nhu cụp mắt xuống, xoay ghế nhìn về phía nội thành bên ngoài cửa sổ sát đất, nơi đó có nhà cao tầng mọc san sát, có cầu vượt và đường quốc lộ vòng quanh, hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng bên ngoài khu cách ly lại là vực sâu thăm thẳm và hệ sinh thái Kepler đang sinh sôi nảy nở không ngừng.
"Rốt cuộc ai là thiêu thân, ai là ngọn lửa...... Còn chưa biết được đâu."
Đàm Mặc ôm tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-luon-hoi-toi-de-bai-toi-mang/3370580/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.