🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Editor: Mều Bư (mai beta)



"Thế cậu có "kinh nguyệt" cho tôi xem, tôi sẽ lập tức chọn cậu để gây giống, sau đó chúng ta có thể cùng nhau sáng lập một khu sinh thái vô cùng lớn mạnh."



Bọn họ đã tiến vào trung tâm của khu sinh thái Kepler này, Diệp Khinh Vũ vốn đã ít nay lại càng thưa thớt, thay vào đó là những cây bụi thấp bé nhưng tầm nhìn trên không của bọn họ vẫn rất thoáng đãng.



Có thứ gì đó nhô lên ở cách đấy không xa, một số sinh vật Kepler đang lang thang gần đấy.



Khi bay đến gần hơn, Đàm Mặc mới phát hiện đó là một chiếc máy bay vận tải, kích thước nhỏ hơn so với máy bay vận tải thông thường, hình như không có buồng lái.



Căn cứ vào địa hình khu vực phụ cận và định vị trên thiết bị liên lạc, Đàm Mặc chắc chắn bọn họ đã đến khu sinh thái B027, còn chiếc máy bay vận tải này... Chính là máy bay vận chuyển dược phẩm của Tập đoàn Thâm Trụ.



Đàm Mặc nhìn bóng lưng của Lạc Khinh Vân trước mặt, không khỏi thắc mắc liệu Lạc Khinh Vân có cố ý đến đây không? Y có biết trong đó có thuốc giảm đau không?



Ý tưởng này thực sự rất tự phụ, vì ngoài thuốc giảm đau, trong máy bay còn có thuốc dinh dưỡng nồng độ cao.



Nhưng chiếc máy bay vận tải này không hề lẻ loi, một đám sinh vật Kepler đang lang thang xung quanh nó... Hình như đấy là Indira.



Có sự hiện diện của Indira chứng tỏ gần đây có một hạt giống

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-luon-hoi-toi-de-bai-toi-mang/3373453/chuong-39.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Anh Ấy Luôn Hỏi Tôi Đề Bài Toi Mạng
Chương 39: Hoa đẹp cũng có lúc tàn
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.