Editor: Mều Bư
"Để thoát khỏi căn cứ số 0, tôi đã mất rất nhiều năng lượng Kepler, đây là những gì tôi có thể cho cậu thấy với khả năng hiện tại của mình, xem hoặc không xem hoàn toàn tuỳ thuộc vào quyết định của cậu. Ở lại hay không, tôi cũng sẽ không can thiệp nữa."
━━━━━━━━
Ngón tay của người bình thường không khoẻ như vậy, Cảnh Kính Nhu nhìn chằm chằm chỗ bị đối phương gõ, sợ cái bàn bị y gõ nứt ra, lập tức sụp đổ.
Cảnh Kính Nhu dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, đáp: "Thành... thành Trung tâm..."
"Thật sự chỉ là nhiệm vụ vận chuyển thôi sao?" Trên mặt Lạc Khinh Vân vẫn treo nụ cười.
Cảnh Kính Nhu lại cảm thấy cổ họng mình như bị bóp nghẹt, "Nhiệm vụ thật sự của đội vận chuyển là đưa Đàm Mặc đến thành Trung Tâm để làm thí nghiệm."
Nụ cười của Lạc Khinh Vân trầm xuống, vẻ mặt lạnh lùng như thể Cảnh Kính Nhu có thể bị đóng băng chỉ trong một hơi thở.
"Cậu cũng biết những thứ bên trong căn cứ số 0 quan trọng đến mức nào mà, nếu chúng ta giải mã được căn cứ số 0 thì sẽ giải mã được sinh vật Kepler..."
"Đừng nói với tôi về vấn đề tồn vong của nhân loại, thuyết tiến hóa của Darwin đã nói là "chọn lọc tự nhiên".", giọng Lạc Khinh Vân rất trầm.
Cảnh Kính Nhu lại dùng sức nuốt nước bọt, run rẩy nói: "Sân bay vận tải, máy bay vận tải số 447, và..."
Ông nhìn đồng hồ điện tử trên bàn, bổ sung: "Mười lăm phút nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-luon-hoi-toi-de-bai-toi-mang/3370071/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.