Bác Liên đứng đăm chiêu một lúc rất lâu, vết máu đến đây tự dưng biến mất, chắc chắn nơi trú ngụ của Nương Thi cũng chỉ ở xung quanh đây thôi, mà nơi bác nghi ngờ nhất là phòng đầu tiên này, vì nhờ có người dẫn dắt thì Nương Thi mới có thể lộng hành ở Phạm Gia. Nhưng mà chỉ là suy đoán của bác thôi chứ chưa thể chắc chắn, nhỡ may đổ oan cho người ta thì phải tội.
Bác thở dài nhìn Đào hỏi:
_ Cái đứa người làm này là người như thế nào?
_ Cái Vân mới chỉ có 16 tuổi thôi bác ạ, tính cách thì bộp chộp, nghĩ gì là nói nấy, con nghĩ nó không thể làm ra được loại chuyện động trời như vậy được đâu.
_ Ừ 16 tuổi thì còn quá trẻ, nhưng cũng không loại bỏ khả năng có người đứng sau điều khiển. Mà bình thường con có thấy đứa người làm này có biểu hiện gì lạ không?
_ Bình thường nó chỉ hay quanh quẩn trong bếp dọn dẹp với nấu ăn thôi, thỉnh thoảng mợ Hương mệt thì nó vào xoa bóp cho mợ ấy. À mà đêm qua con thấy nó đi bắt chuột, nó nói với con là đi bắt về cho mấy con mèo ăn.
_ Đêm hôm mà đi bắt chuột sao???
_ Dạ. Con không biết trước đây nó có hay đi bắt chuột về cho mèo ăn không, nhưng hôm qua là lần đầu tiên con thấy.
_ Quả là lạ mà……
Bác Liên cầm đèn pin đi xung quanh hành lang và khu vườn, bác soi xét kỹ thêm một lần nữa rồi lại quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-the-hao-mon/2543384/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.