Editor: AM
Không cam lòng đi đến vườn hoa, vị Phúc vương gia đáng ghét kia đang ngồi trên ghế gỗ ngắm hoa, nhìn thấy chúng ta đến liền tươi cười đứng lên, nói: "Nghe nói vừa rồi tam ca và tam tẩu cùng nhau cưỡi ngựa ngắm hoa, thật là có hứng thú mà, chỉ buồn cho những người cô đơn như ta thôi, aii!" Vừa nói vừa lắc đầu thở dài, giống như chú chó nhỏ bị vứt bỏ.
Ta oán hận nhìn hắn, hừ, nếu không có ngươi, bây giờ ta sẽ ở cùng với vương gia sao, đã sớm đi ngủ mất rồi.
Hắn phát hiện ta đang nhìn hắn liền đi về phía ta, muốn kéo tay ta, ta sợ hãi trốn sau lưng vương gia, chỉ để lộ cái đầu nhìn hắn.
Vương gia cười ha ha, nắm tay ta, "Sợ cái gì, đây là tứ đệ."
Ta nói trong lòng, hắn là tứ đệ của ngươi, cũng không phải tứ đệ của ta.
Phúc vương gia cười nói: "Tam tẩu không cần phải sợ, tiểu đệ chỉ cảm thấy tam tẩu rất quen, giống như đã từng gặp qua ở nơi nào đó, nhưng mà có lẽ đệ đoán sai rồi, tam tẩu đừng trách tội tiểu đệ." Nói xong liền chắp tay thi lễ với ta.
Ta tha thứ cho hắn, bởi vì ánh mắt hắn rất chân thành. Quản gia Trần thúc đã từng nói, ánh mắt có thể thể hiện lòng dạ con người, ánh mắt con người vĩnh viễn không nói dối. Đôi mắt Phúc vương gia cực kỳ chân thành, không nhiễm tạp chất.
Ta cúi đầu nói: "Ta không có trách ngươi."
"Vậy tam tiểu gọi đệ một tiếng tứ đệ là được, nếu không thì gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-sinh/86036/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.