Editor: AM
Ta ngủ một giấc thật ngon, chậm rãi rời giường, rửa mặt, ăn cơm, sau khi chuẩn bị xong thì đã đến buổi trưa, ta đợi thêm nửa canh giờ rồi lén lút xuất phát.
Bởi vì ta vừa ăn cơm trưa nên bây giờ là giờ ăn của hạ nhân, và cũng là giờ ngủ của chủ tử, trong phủ cực kỳ yên lặng. Ta đi dọc theo con đường ngày hôm qua đã tìm được, vừa run vừa sợ đi đến chuồng ngựa.
Ngày hôm qua chỉ vội vàng nhìn từ phía xa. Hôm nay đến gần nhìn kỹ, con ngựa này là tốt nhất trong tất cả ngựa mà ta đã từng nhìn thấy, ngoại hình đẹp, lông trắng như tuyết, vó ngựa đỏ như máu, lông bờm trên cổ sinh trưởng tự nhiên, không có trải qua lần cắt sửa nào, đuôi ngựa buông lỏng xuống đất, vân da toàn thân rõ ràng, ngay cả người ngoài nghề như ta còn biết đây là con ngựa tốt.
Nó đang thảnh thơi ăn cỏ, khi cảm thấy có người đến gần cũng chỉ ngẩng đầu lườm ta một cái, ta có thể kết luận rằng, ánh mắt đó tràn ngập vẻ khinh thường, ta đã quá quen thuộc với ánh mắt này, phó tổng quản phủ Thượng thư thường lấy ánh mắt này nhìn hạ nhân, chỉ cần là người có địa vị thấp hơn hắn, hắn đều lấy ánh mắt này mà đối xử với họ.
Ta tức giận, không ngờ con ngựa này chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu thân phận - - hạ nhân của ta. Nhưng mà dù gì ta cũng là con người, nhìn chung vẫn mạnh hơn động vật như nó đúng không? Ta nổi giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-sinh/86035/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.